AI GIA CÓ HỈ REVIEW

      7

Thật ra, mình đọc ngôn tình từ rất rất lâu rồi, thế nhưng một thời gian sau đó mình không còn hứng thú nữa, cứ cầm sách lên mình lại ngáp ngắn ngáp dài. Thực sự phẫn nộ ghê gớm! Tuy nhiên không biết tại sao dạo gần đây mình lại bắt đầu mê mẩn, mò mẩm đọc lại ngôn tình. Để ghi nhớ lại những câu chuyện đã đọc qua, mình quyết định tạo bài viết này. Mục đích chỉ để lưu lại thôi. Bản thân mình cực kỳ không thích tình tiết máu chó, tiểu tam, cung đấu, gia đấu, giang hồ nên là khi lựa truyện cũng khó khăn hơn so với người khác TT^TT thôi.) Thật ra, đây chính xác là note của mình thôi, lưu lại nội dung trước khi kịp quên sạch. =)))

1. Cặp đôi trời định – Thập Tứ Lang:

Cp: Lục Thiên Kiều – Tân Mi

Truyện khá là hay, thế nhưng nếu gọi là khắc cốt, ghi nhớ thì không hẳn (não mình cá vàng, đọc xong lại nhanh quên). Mình đọc bộ này cách đây 3 tuần, nam chính là Chiến quỷ, nhưng lại có một nửa là con người, nữ chính thì không ấn tượng lắm với mình. Cảm thấy đọc để giải trí khá ổn.

Bạn đang xem: Ai gia có hỉ review

2. Chàng ngốc ở thôn nọ – Phúc Bảo:

Cp: Trường Sinh – Hà Hoa

Trời ạ, lần đầu tiên mình đọc thể loại điền văn, mình phát điên lên vì chàng ngốc trong bộ này, cực kỳ cực kỳ đáng yêu luôn nhé, nam nữ chính chỉ là người bình thường, không giàu cũng chẳng đẹp, nhưng truyện mang giá trị nhân văn cao, đọc không rời mắt được luôn, nhiệt liệt đề cử.

3. Nguyệt xuất kinh sơn điểu- Vô Tụ Đinh Hương:

Cp: Tần Niểu – Mộ Dung Khải Triệt

Bộ nay chắc ai cũng đọc hết rồi nhỉ? Mình chắc cũng không cần review nhiều, nam chính bị ngốc, nữ chính thì xuyên không, ở hiện đại nàng làm nghề liên quan tới bộ phận sinh dục của nam =)))))))) khuyến cáo không nên ăn cơm khi đọc truyện, nam chính cực kỳ cực kỳ đáng yêu!! Đề cử!!!

4.

Nếu mình không nhớ lầm thì đây là câu chuyện kể về con gái của nam nữ chính bộ thứ 3, vẫn như trên, nam chính không ngốc đâu. Cũng đáng đọc lắm nhưng mình thì không có ấn tượng gì nhiều về truyện này ngoài việc khá hài hước.

5. Ai gia, có hỉ – Đạm Anh:

Cp: Ninh Hằng – Tô Cán

Bộ này thật sự rất hay, mình thích cách kể chuyện của tác giả, thích tính cách mạnh mẽ của Tô Cán và nam chính. Mới vào thấy một mình nữ chính mà có tận 3 nam, mình đã định buông truyện luôn rồi, nhưng mà sau đó lại phát hiện ra nam chính, bất ngờ, không nghĩ nam chính lại là người này, trời ơi, nam chính đáng yêu kinh khủng, cực kỳ cực kỳ sủng chị nữ chính :))))) nhìn cách quan tâm của anh ấy dành cho chị mà mình ghen tỵ chết đi được. Đề cử!

Mình dạo này hay đọc lại thể loại tiên hiệp, huyền huyễn, cổ đại ngày xưa, không tránh khỏi việc trùng hợp với mọi người đã đọc rồi, truyện edit từ năm 2013-2014 mình mới đọc :)))))) vì các truyện sau này văn phong không hợp mình tẹo nào :(( đọc cứ cảm thấy buồn ngủ thế nào ấy. :((

6. Thiên tài nhi tử và mẫu thân phúc hắc – Bắc Đằng:

Cp: Long Thiên Tuyệt – Vân Khê

Bộ này thì chị nữ chính khỏi phải chê nhé, cực kỳ bá đạo, máu lạnh, nam chính phải tới hơn chương 30 mới lộ mặt ( mình cũng kiên nhẫn thật sự :))) ) nam chính cũng bá đạo chẳng kém, điểm cộng lớn của truyện chính là bé con của nữ chính, trời ạ, đáng yêu mà thông minh thôi rồi, nhiều khi mình hoang mang làm sao mà một đứa trẻ 3-4 tuổi lại có suy nghĩ như vậy. Còn điểm trừ của truyện mà mình không thích chính là các nhân vật được buff ( miêu tả cường đại ) quá thể! Sau gần hơn 50 chương truyện mình cảm thấy trong truyện người bình thường không nói nhưng nếu liên quan tới nữ chính thì sẽ đẹp, đẹp lồng lộn. Tỷ như tác giả miêu tả nữ chính như thần tiên, xung quanh chị thì luôn có các mỹ nam, không ai không đẹp, còn nam chính thì không phải bàn, đương nhiên trên cơ nữ chính rất nhiều, khiến mình cảm giác y như đang đọc truyện tiên hiệp vậy, và vậy nên mình đã bỏ qua truyện sau hơn 50 chương cố gắng ( chắc do Vân Tiểu Mặc quá đáng yêu ) Thực sự thì bộ này cũng rất đáng để đọc nếu tác giả không buff nhân vật lên, đó là ý kiến của mình. Nhưng vẫn được xem là một bộ kinh điển rồi nhỉ? =)))

7. Dám kháng chỉ? Chém! – Lam Ngả Thảo:

Cp: Phượng Triều Văn – An Dật

À, bộ này thì mình đã đọc từ rất rất lâu rồi, phải nói là 4-5 năm trước cho nên việc không nhớ cũng là điều không tránh khỏi, mình chỉ nhớ chị nữ chính cải nam trang, nam chính là hoàng đế, ừm, thật ra thì đọc để giải trí vô cùng tốt. Bộ này đã được xuất bản, đương nhiên nếu vậy thì chất lượng khỏi phải chê đúng không?? :)))

8. Hữu duyên thiên niên lại tương hội – Tuyết Ảnh Sương Hồn:

Cp: Lý Hơi – Tô San

Bộ này thì mình ấn tượng nam chính vô cùng, chị nữ chính xuyên không, kéo theo người mà mình gây tai nạn xuyên không cùng chị. Cuối cùng chị lọt vào tay anh nam chính, xồi ôi, nam chính phải nói là đáng yêu vô cùng, vì chị nữ chính mà trồng hoa hồng tặng cho chị ( hoa hồng này là do thanh niên xuyên không cùng chị nữ chính mách bảo ), nam chính còn rất hay đỏ mặt. Nếu mình nhớ không lầm (vì mình đọc bộ này từ khi mình học lớp 11 lận, bây giờ mình đã đi làm rồi T^T cứ nói để cày lại mà không có thời gian gì cả) thì anh chàng xuyên qua cùng chị nữ chính, xuyên thế nào lại trúng vào một cô nương lầu xanh (hay là vương gia nhỉ??) đại khái là thế =))))))) truyện rất hay, tới giờ mình vẫn ấn tượng được nhân vật thì không phải bàn rồi haha. Nên đọc, nên đọc.

9. Thuỵ Thuỵ bình an- Biển Du Ly:

Cp: Thốc Ly – Tiếu Thụy Thụy

Trời ạ, mình lại drop bộ này. Thực sự thì mình cực kỳ không thích nữ chính tiểu bạch kiểu thế này… vậy nên là tuy có lỗi nhưng mình đã bỏ dơt sau khi đọc được khoảng 200 dòng… TT^TT

10. Phu quân ngây thơ nhất thiên hạ – Duyệt Vi:

Cp: Đông Phương Manh – Yến Hồng

Mình đang đọc nửa chừng, nhưng có lẽ sẽ drop, nói sao ấy nhỉ, thực ra mình thấy cách kể chuyển của tác giả hơi dông dài, mình thì không thích bị kéo dài như thế… nam chính thực sự ba chấm (không phải là ba chấm kiểu bình thường hay nói về nam chính, mà là kiểu mình không thích tính cách của ảnh lắm, dù biết là ảnh mang bệnh trong người), chị nư chính đúng kiểu mình thích, nhưng mà lại phải tạm biệt chị :(( mình không có kiên nhẫn lắm, thật sự xin lỗi chị và tác giả.

Lâu rồi mới ngoi lên lại….

11. Thượng thần, ngài hạ lưu – Tử Diên Vỹ:

Cp: Hào Hành – Thái Thường

Nói sao nhỉ? Ừm đây là lần thứ 2 mình cày lại bộ này. Thật ra là vì tối qua ngủ không được, lướt 1 list truyện đã lưu, thấy bộ này nên hứng thú lôi ra cày lại. Bộ này nếu nói hay thì không hay mà dở cũng không dở, lưng lửng, được cái khá hài, nếu cảm thấy chán đọc truyện này sẽ cảm thấy hứng thú đọc truyện trở lại. Mình cứ có cảm giác tác giả vào truyện khá nhanh, mặc dù phía sau truyện có giải thích về chuyện trước khi nam nữ chính yêu nhau, nhưng mà đầu truyện chưa gì nam chính đã nhanh chóng bắt nữ chính về nuôi làm mình hoảng hốt, cảm thấy diễn biến khá là nhanh.

Nội dung kể về tiểu tiên Thái Thường, nguyên thần là một bấc đèn nhỏ, được Ngẫu thần Hào Hành mang về nhà nuôi dưỡng chỉ vì ngài thấy trên mệnh bài vợ chồng của Nguyệt lão có tên của nàng và hắn. Thái Thường xuyên suốt truyện khá là ngốc nghếch, thế nhưng lại được Ngẫu thần thương yêu, xa xa còn có Ti Cầm Đế quân để ý. Đế quân để ý nàng bởi vì nàng chính là kiếp sau của nữ đệ tử Mịch Trăn mà hắn thương yêu nhưng lại nhẫn tâm vứt bỏ. Khi còn là Mịch Trăn, nàng yêu say đắm sư phụ của mình, thế nhưng hắn mắt nhìn thấy lại vờ như không rõ, cuối cùng dùng cớ hứa hẹn với nàng, chỉ cần nàng đi Đông Sơn đánh trận khải hoàn trở về, hắn sẽ cùng nàng thành hôn. Nàng ra đi, cuối cùng lại đi mãi mãi, không quay trở lại, đành phải gửi lại hồn phách vào bấc đèn nhỏ, sinh ra Thái Thường. 

Trải qua bao nhiêu khó khăn, cuối cùng truyện cũng kết thúc HE. Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, không sóng gió, không đau thương quá nhiều nhưng vẫn khiến người đọc thấy yêu mến. Riêng mình chỉ không thích tính cách của nữ chính, vì nàng quá ngốc =))))) ngốc không tưởng được, nam chính thì giấm chua liên tục. =)))) nói chung là truyện khá hài hước và đáng đọc.

12. Ma Tôn – Cửu Lộ Phi Hương:

Cp: Ma Tôn – Hoa Lan nhỏ

Mua bộ này từ năm 2017 nhưng 2018 mới đọc, mình ngại cả năm trời không đụng đến vì nghe mọi người chê nữ chính, yếu đuối, nhu nhược, bản thân mình ghét não tàn nên mình vì hâm mộ Cửu nên cũng chỉ định mua để ủng hộ chứ không đọc. Sau khi đọc xong, mình mới quyết định, sau này sẽ không dựa vào lời nói của người khác đánh giá mà đọc hay không. Truyện thật sự hay!

Đây là truyện của Cửu mà mình cảm thấy cực kỳ thích nam chính, mình cảm thấy nam chính này từ khí chất cho đến tính cách hoàn toàn khiến mình đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Trong miêu tả của Cửu, Ma Tôn là một nhân vật trời không sợ, đất không sợ, đúng, tính cách này thể hiện xuyên suốt cả truyện, đầy lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức kinh người. Ở một vài bộ truyện khác, khi tác giả miêu tả, nam chính luôn luôn mang đầy vẻ lạnh lùng kêu ngạo, nhưng lại khó giữ được khí chất đó khi gặp được nữ chính, lúc thấy Cửu tả Ma Tôn mình vốn nghĩ, hắn cũng sẽ như những nam chính khác, tuy nhiên đến khi truyện gần đến hồi kết thúc hắn mới nhận ra tình cảm của mình, mới bắt đầu dịu dàng và che chở cho nàng, trước đó, hắn đương nhiên cũng bảo hộ nàng, nhưng đó chỉ là hoàn cảnh ép buộc. Mình cảm thấy, mạch truyện của Cửu như vậy chính là tốt nhất, rất tự nhiên mà đi sâu vào lòng người. Còn về nữ chính, mình không có gì để bàn cãi, nàng thật sự rất yếu đuối, nhưng không có nghĩa là nhu nhược, có lẽ vì khí chất của Ma Tôn quá đối lập với sự mỏng manh của nàng nên độc giả mới cảm thấy nàng như vậy là yếu ớt. Thế nhưng, xuyên cả câu chuyện, cho dù là có khóc, có yếu đuối nhưng nàng lúc nào cũng trong trạng thái phòng bị, đầu óc lúc nào cũng căng ra để nghĩ cách giữ lại sinh mạng cho chính mình, thậm chính còn rất thông minh. Tóm lại, nam nữ chính không khiến cho mình cảm thấy thất vọng tý nào.

Nam chính vốn là Ma Tôn thượng cổ, không sợ hãi bất kỳ điều gì, cao ngạo, lạnh lùng, tàn độc. Hắn không xem ai ra gì, đương nhiên, bởi hắn tin rằng trên trời dưới đất trong tam giới chúng sinh không một ai có thể khiến hắn bị thương, thế nhưng, vào một ngày, hắn bị Xích Địa nữ tử hạ được, bị nhốt trong tháp, hắn không cam lòng, mang chấp niệm trở lại thế gian bắt nàng phải trả hắn món nợ này. Nàng là Hoa Lan thượng cổ, vô tình được Ti Mệnh cứu được, mang về nuôi dưỡng, thổi tiên khí vào mà trở thành tiên. Nàng và hắn không biết bằng cách nào gặp nhau trong tháp, hắn phá tháp, mang theo nàng. Vì một sự vô ý, nàng vô tình để cơ thể bị đánh chết, cuối cùng lập giao kèo với Ma Tôn mà người đời sợ hãi, nếu hắn không tìm cho nàng 1 thân xác hoàn chỉnh để nàng trở về thiên đình tìm chủ nhân, nàng sẽ trốn mãi trong thân xác của hắn. Hắn hết cách đành hết lần này đến lần khác giúp nàng tìm lại cơ thể mới, thế nhưng, nàng lại nhận ra, hắn vốn dĩ không hề muốn giúp nàng tìm kiếm thân xác, hắn chỉ muốn hồi sinh lại Xích Địa nữ tử đã chết kia, muốn nàng quay trở về thế gian đấu lại với hắn một lần nữa, Xích Địa nữ tử đã trở thành nỗi nhục nhã của hắn, trở thành chấp niệm mấy tram năm không thể buông của hắn. Ma Tôn hắn còn muốn dùng nàng làm thuốc bổ tu dưỡng linh hồn cho người khác, bởi nàng là Hoa lan thời thượng cổ, loài hoa có thể hấp thụ và chữa trị cho sinh khí. Hoa Lan nhỏ đành phải tìm cách tự lực cánh sinh mà tìm thân xác cho mình, tìm được, nàng trở về thiên đình, nàng vốn nghĩ trở về sẽ bình an, nhưng rồi nàng phát hiện Thiên đế muốn giết nàng, chủ nhân thì biến mất, nàng cảm thấy bản thân bị bỏ rơi, không ai cần nàng. Cho đến khi Ma Tôn quay lại, hắn mặc cho cơ thể đầy thương tích, cứu nàng từ Tru tiên đài lên, kể từ lúc đó nàng quyết định đi theo hắn, cho dù có bị hắn giết thì cũng là chết trong tay người đã cứu mạng mình.

Đương nhiên cuối cùng nàng không bị hắn giết còn cùng hắn sinh thêm mấy Tiểu Ma Tôn và Tiểu Hoa Lan nhỏ. Lại kết thông gia cùng nhà của Chiến thần Mạch Khê trên Thiên đình và gia đình của chủ nhân nàng, Ti Mệnh.

Xem thêm: Sữa Tắm Coco Perfume Review, Sữa Tắm Coco Perfume Charming Shower Cream

13. Hộ Tâm – Cửu Lộ Phi Hương:

Cp: Thiên Diệu – Nhạn Hồi

Cũng như Ma Tôn, mình mua bộ này mà chưa có ý định đọc. Sau khi đọc xong Ma Tôn trong 2 ngày, mình tiếp tục bám đuýt Cửu nhảy qua Hộ Tâm, lại tiếp tục không thất vọng.

Thiên Diệu thân là rồng ngàn năm, khi đó, hắn chuẩn bị phi thăng lại gặp phải kiếp nạn tình ái, Tố Ảnh chân nhân là tình kiếp của hắn, hắn yêu nàng sâu đậm ngay cả cơ hội phi thăng cũng từ bỏ để được ở bên nàng, hắn trở thành yêu quái, chẳng ngờ Tố Ảnh lại chỉ muốn thân xác của Thiên Diệu, bà cùng với Thanh Quảng chân nhân hợp lực lừa giết Thiên Diệu. Hắn hiểu ra, người mà hắn động tâm lại nhẫn tâm róc vảy hắn, moi tim hắn, cắt gân hắn, phanh thây hắn chỉ để làm một bộ khải giáp bảo vệ người bà ta yêu khỏi cái chết, một gã người phàm. Hai mươi năm sau, Nhạn Hồi, đệ tử của một môn phái tu tiên bị trục xuất khỏi sư môn vì tội thả yêu quái, thông đồng với chúng. Nàng trên đường đi gặp phải Thiên Diệu, hắn cực kỳ chú ý đến Nhạn Hồi, không phải vì nàng xinh đẹp kinh diễm, chỉ là vì… nàng có mảnh vảy hộ tâm của hắn, trong ngực trái của nàng mang trái tim và sức mạnh của hắn. Từ ấy, hắn luôn bám theo nàng kể cho nàng nghe trong trái tim nàng có gì, Nhạn Hồi cũng nhận ra, nàng nhìn thấy hồn ma dã quỷ, không phải vì nàng có năng lực cao thâm, chỉ đơn giản vì nàng vốn dĩ đã chết rồi, nàng vẫn còn thở được là bởi nhờ mảnh vảy của Thiên Diệu, cuối cùng, sau những lần trốn tránh hắn, nàng đành phải ra mặt, bảo vệ hắn từng chút từng chút một, cùng hắn lên đường đi tìm lại các bộ phận bị mất đi. Khi đã có gần như đầy đủ cả cơ thể, cuộc chiến Tiên – Yêu nổ ra, trọng trách trên vai Thiên Diệu càng nặng hơn, hắn dường như là người đứng đầu của yêu tộc, thế nhưng không có nội tức và vảy, hắn chẳng thể làm gì được, Nhạn Hồi cũng rõ điều đó, vậy nên, nàng quyết tâm trả vảy cho hắn, tình nguyện chuyển kiếp đầu thai làm người thường.

Kết quả thì đương nhiên là cả 2 đều quay về bên nhau. 

14. Chiêu Diêu – Cửu Lộ Phi Hương:

Cp: Mặc Thanh – Lộ Chiêu Diêu

So với các truyện trước, bộ này mình cảm thấy, đọc giải trí chứ cũng không đọng gì nhiều trong đầu mình.

Nam chính sinh ra đã là ma tâm, bản thân mang đầy phong ấn trên cơ thể lẫn khuôn mặt, vậy nên hắn lúc nào cũng cảm thấy bản thân xấu xí đến đáng sợ. Nữ chính là một Đại ma đầu đầy kiêu ngạo và tự tin. Trên đường đi nàng cứu được Mặc Thanh, rồi sau đó tự mình lập ra Vạn Lục Môn, một môn giáo tu ma. Trong một lần đi vào kiếm mộ lấy kiếm Vạn Quân để xưng bá thiên hạ, nàng vô tình bị các tiên môn hợp lực đánh lén rồi trọng thương, cuối cùng Mặc Thanh xuất hiện trước mắt nàng, nàng liền nảy ra ý định đem hắn làm thế mạng, nhưng nào ngờ hắn không những không thế mạng lại còn lấy được Kiếm Vạn Quân khiến kiếm nhận hắn là chủ nhân, sau đó ‘tiện thể’ đưa nàng đi xuống suối vàng. Nàng không cam lòng nên trở thành cô hồn dã quỷ vất vưởng trên mộ của mình, năm này qua năm nọ nhìn Mặc Thanh đến thăm mộ mình từ từ bước lên vị trí môn chủ của nàng, làm chủ kiếm của nàng, lại còn rất ‘tốt bụng’ mang cả quả hắn tiện tay hái bên đường cho nàng dù hắn vẫn đang cắn dở. Kể từ đó nàng quyết tâm ‘đội mồ sống dậy’ kéo Mặc Thanh chết cùng mình. 

Nàng nhập hồn vào một cô gái, nhưng chỉ có thể nhập vào giờ Tý, sáng hôm sau bản thân sẽ tự khắc rời hồn cô gái ấy, vì vậy nàng bắt đầu lên kế hoạch giết chết Mặc Thanh. Nhưng hắn lại âm thầm phát hiện ra điều này, chỉ tìm cách chạy đến bên cạnh Chiêu Diêu vào buổi tối, đến sáng hắn lại biến mất dạng. Cứ như vậy, Chiêu Diêu không những không giết được Mặc Thanh mà còn quay sang yêu hắn. Bởi hắn chấp nhận trả kiếm cho nàng, tình nguyện hai tay dâng chức vị môn chủ cho nàng, vì nàng mà biến Vạn Lục Môn trở thành điều mà nàng đã từng thề hẹn nhưng chưa làm được, thậm chí, ngay cả sinh mệnh của hắn từ lâu cũng đã thuộc về nàng. Cuối cùng, Chiêu Diêu phát hiện cơ thể nàng vẫn còn ở trần gian, nàng vẫn chưa chết hoàn toàn.

15. Cùng tấn trường an – Cửu Lộ Phi Hương:

Cp: Tấn An (Ngạo Đăng) – Lê Sương

Trước khi đọc bộ này, mình đã đọc rất nhiều review, cũng nghe rất nhiều lời chê về bộ này, nhưng lần này, những nhận xét về bộ CTTA khá đúng, nên mình cũng không có gì để nói. Mạc truyện nhanh, phải nói là nhanh đến độ mình đang ngẫm nghĩ về nam chính thì anh đã yêu chị mất rồi. =)))) nam chính của Cửu trong bộ này, vẫn ngây thơ, vẫn bá đạo, vẫn thâm tình, vẫn đầy say đắm, nữ chính càng không phải nói, uy dũng, oai hùng, hiên ngang. Cái cần nói, chỉ đơn giản là truyện quá ngắn, đọc không đã (47 chương), và cũng vì truyện ngắn nên mạch truyện được đẩy đi khá nhanh, tình cảm nam chính vì vậy cũng khá nhạt nhòa theo, nhưng dù sao mình vẫn thích truyện của Cửu vì tình yêu của nam chính, vì ánh nhìn của các anh.

Nam chính vốn là con trai của Tam vương gia ở nước Tây Nhung, trong một lần đến gần biên giới liền rơi vào sào huyệt của một đám người nuôi tằm cổ. Hắn vô tình trở thành kẻ hiến máu nuôi cổ trong 100 ngày, rồi lại sơ ý bị cổ chui vào người, hắn hoàn toàn mất trí nhớ, từ đó cũng bắt đầu biến đổi, mạnh hơn, điên cuồng hơn hết thảy. Hắn chạy thoát sang Đại Tấn, ở đây, hắn gặp được nàng, một tướng quân thống lĩnh ngàn quân trấn ải biên giới bảo vệ hòa bình, Lê Sương.

Nàng cứu hắn, hắn ngậm máu của nàng, cổ trong người hắn lập tức nhận Lê Sương làm chủ. Trong thời gian đó, cơ thể hắn thay đổi theo ngày đêm, ban ngày hắn biến thành một đứa trẻ 4-5 tuổi, ban đêm hắn lại trở thành một nam nhân đầy lãnh đạm, lạnh lùng. Thế nhưng ở cả hai trạng thái, hắn đều mang một ham muốn, ở cạnh bên Lê Sương, nói đúng hơn là cổ trong người khiến hắn ham muốn chủ nhân của nó. Hắn ngày dõi theo Lê Sương, đêm xuống lại lẻn vào phòng ngồi cạnh giường nàng.

Lê Sương lại không biết điều này, nàng cho rằng Tấn An nhỏ và người đàn ông đeo mặt nạ đen kia có quan hệ thân thiết, ban đêm đứa trẻ này sẽ chạy đi báo tin của nàng cho hắn, bởi vì hắn đã ở trong trận chiến cứu lấy nàng, lại nhẹ nhàng lấy đi hai thủ cấp của thủ lĩnh quân Tây Nhung chỉ để bảo vệ nàng, mong sẽ nàng vui vẻ với hắn, Tấn An của thời điểm đó cả thế giới của hắn chỉ có Lê Sương, không một ai quan trọng hơn nàng hết thảy, chỉ vì cổ trùng kia.

Vậy nên khi hắn hoàn toàn áp chế được cổ trùng, lấy lại được ký ức đã mất trước kia, việc đầu tiên hắn làm chính là đi giết Lê Sương, bởi chỉ cần nàng chết, cổ trên người hắn cũng mất đi, cũng vì hắn bảo vệ nàng mà đi giết chết người nhà của mình, điều đó làm hắn không cam tâm. Thế nhưng nhìn thấy nàng không phòng bị, hắn dễ dàng bẻ gãy cổ nàng, hay thậm chí xé xác nàng ra, hắn không thể ra tay, hắn không biết, do cổ hay do hắn, hắn chỉ cảm thấy không thể ra tay, mặc dù bây giờ hắn không còn cần nàng thay hắn áp chế cổ nữa.

Ngạo Đăng từ biệt Lê Sương, một mình trở về Tây Nhung, giữa đường nghe người ta nói, Lê Sương chết rồi, chết trong ngục tù. Hắn không còn biết gì nữa chỉ tìm đường tới tang lễ của nàng, lật nắp quan tài xác định nàng có phải gỉa chết hay không. Hắn nhận ra, hắn không phải do cổ, hắn yêu nàng rất lâu rồi, ngày hắn cắn ngón tay nàng ứa máu trên tuyết, ngày nàng cứu hắn trên đất Đại Tấn, hắn đã yêu nàng rồi.

Lê Sương đương nhiên giả chết, trở lại tù bỏ chức vị, từ bỏ cả tên Lê Sương để sống một cuộc sống mà nàng chưa từng có, hắn cũng từ bỏ vị trí điện hạ Ngạo Đăng kia để đi theo nàng.