Chi Bằng Tạm Ở Cùng Nhau Review

      47

CHƯƠNG 27. TIÊU DẬT NĂM ẤY (2)Tâm lí phụ nữ, thường xuyên không chỉ có có một người bọn ông, rất có thể yêu một người, bên cạnh đó nhớ cho một tín đồ. Nhưng fan cô nhớ đến không có tác dụng tổn định thương thơm cô bằng tín đồ cô yêu thương, buộc phải cô chọn tín đồ sau.

Bạn đang xem: Chi bằng tạm ở cùng nhau review

quý khách vẫn xem: Chi bởi trợ thời sống cùng nhau review

Diêu Tinh Thần vào trong xe, ngồi trên ghế để lái, bởi ko uống rượu đề nghị cô nghiễm nhiên trở nên lái xe của Lục Lập Phong.

Một xe đầy mùi rượu.

"À," Diêu Tinc Thần vừa tài xế vừa mỉm cười đùa, "Anh còn mạnh mẽ và tự tin rộng toàn nước hoa bên trên xe hơi, new vào vào xe năm phút ít thôi mà lại cả xe pháo toàn hương thơm của anh!"

Lục Lập Phong ngồi ghế prúc, đầu ngước lên, cánh tay mặc lên trán, chỉ lộ ra chóp mũi cùng cằm, hơi thở dìu dịu.

Nghe cô nói điều này, Lục Lập Phong cười cợt khổ, các giọng nói miễn chống khá khàn: "Diêu Tinh Thần... cả xe phần nhiều tràn trề hương thơm của em.. cả xe pháo..."

Cả xe pháo hồ hết tràn trề mùi của em...

"Tôi thiệt bất tiện.."

Diêu Tinh Thần sững sờ ngẩn ra, rồi đưa tay vỗ vai Lục Lập Phong, anh vẫn ko nhúc nhắc, chỉ gồm yết hầu rượu cồn che.

Xem thêm: Diễn Viên Thành Được Và Vợ, Tin Tức Diễn Viên Thành Được 2021 Mới Nhất

Diêu Tinh Thần ngửi tay bản thân nlỗi nhỏ cún bé, lại ngửi nhị vai với tóc, chỉ thiếu thốn mỗi nước ngửi chân, rồi tăng mạnh vai anh!

"Anh uống lắm vào rồi sảng à! Tôi làm gì gồm mùi!"

Diêu Tinh Thần cứ đọng đẩy, tay mang đến, Lục Lập Phong sẽ buông tay đùng một cái nuốm lấy cổ tay cô.

Diêu Tinh Thần giãy dụa nhưng không tránh được, bị anh siết chặt!

Làm gì thế? Mượn dịp say gingơi nghỉ trò lưu lại manh à? Diêu Tinch Thần cô sẽ không còn để bản thân che khuất.

Nhưng tín đồ say cơ không còn msống mắt, chỉ cần sử dụng mức độ gắng cổ tay cô, thì thào:

"Đừng rượu cồn bịt tay chân..."

"Tôi đụng bít thuộc hạ á? Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng! Anh buông tay mang lại tôi!"

Lục Lập Phong buông tay, thả cô ra, Diêu Tinc Thân rút tay về, đặt lên vô lăng, tiếp tục tài xế.

Bóng đêm nặng nài, nắm chiều bất chợt tắt, thành phố B phồn hoa fan qua lại nhỏng mắc cửi. Đã hơn mười giờ đồng hồ rồi, Diêu Tinh Thần mệt nhọc rã rời, không có gì giải trí, rỉ tai pthảng hoặc với anh vài câu rồi bắt đầu ai oán ngủ.

"Em gái anh học tập năm mấy rồi?"

Người Lục Lập Phong trực tiếp tắp, dựa nguồn vào hành lang cửa số, nhàn nhã nhạt đáp: "Đại học năm tứ."

"Ồ, sắp tới xuất sắc nghiệp rồi! Đứa tphải chăng này tính cách tương đối kì quái đúng không?"

"Trước trên đây không như thế."

"Vì sao thế?"

Diêu Tinh Thần tiến công vô lăng, thân xe cộ rung lên, Lục Lập Phong đập đầu vào cửa sổ 'cục' một giờ đồng hồ.

Diêu Tinc Thần chú ý anh xoa đầu rồi ngồi xuống, chú ý cô hậm hực, cô nhanh chóng chột dạ cười cợt, nói: "Ui chao, ngại ngùng vượt, bình thường tôi toàn lái BMV Z4, lái bé hổ này tạm bợ lắm."