DỮ QUỶ VI THÊ REVIEW

      72

Nhắc đến kinh dị, gần đây nổi tiếng nhất có lẽ là Mộc Hề Nương. Cũng đã đọc vài bộ của Mộc Hề Nương, đọc cả Quỷ thoại liên thiên nổi tiếng của Thanh Khâu. Nói thế nào nhỉ, cái “kinh tủng huyền nghi” của hai tác giả này khá khác nhau. Với Thanh Khâu, cô ấy (?) chú tâm vào phong tục tập quán, không khí xưa cũ u buồn, ma mị mà ghê rợn của những truyền thuyết cổ. Còn Mộc Hề Nương lại nghiêng về máu me chết chóc, nỗi sợ hiện đại hơn, dường như chính là những câu chuyện người ta đang thì thầm bàn tán ngay góc bàn kia. Cả hai đều không đầu tư quá nhiều vào tiến triển tình cảm giữa hai nhân vật, nên đọc xong, nhân vật và cốt truyện với tôi cũng mơ hồ ngay lập tức. Thậm chí chồng chéo lên nhau, như Mộc Hề Nương với hai bộ mới edit hoàn gần đây, đều là người kết hôn cùng ma quỷ. Đọc rồi quên. Nhưng nếu có mới thì vẫn sẽ đọc đấy

Quỷ Sách với “Âm Thai” trong Dữ quỷ vi thê lại là một phong cách khác. Đây vốn là một bộ cũ chủ blog cũng thường xuyên đọc lại, nhưng giờ mới ép bản thân ngồi vào bàn, gõ ra vài dòng cảm nghĩ lan man. So với những bộ từng được viết review, còn nhiều bộ tôi yêu thích lắm. Như Âm Thai, hay Thiên Thu của Mộng Khê Thạch. Võng du chi yêu em 59 giây. Thích, nhưng lại khó nói ra lí do của nó. Kiểu bình bình đạm đạm mà ghi dấu. Không nổi bật hay khác biệt, nhưng đồng thời cũng không thể chê gì, trọn vẹn khắc ghi.

Bạn đang xem: Dữ quỷ vi thê review

Bạn đang xem: Dữ quỷ vi thê review

Tìm mãi không được Văn án. Tóm mắt một chút:

Âm Thai – Quỷ Sách.

Thể loại: huyền huyễn, kinh dị, cường cường, HE.

Pairing: Trần Dương x Ngụy Lâm Thanh

Tóm tắt: Trần Dương từ nhỏ đã bị phán có bát tự khắc chết thân nhân họ hàng. Đến năm mười lăm tuổi thì ba mẹ gặp tai nạn qua đời, bà nội không lâu sau cũng mất. Kể từ đó anh bắt đầu gặp quỷ. Đã hứa với bà dù một mình cũng sẽ kiên cường sống tốt, Trần Dương vừa chạy vừa đánh, dần cũng luyện được ra một bản lĩnh đấu quỷ chọi ma. Lớn lên, trong một lần tránh tai bay vạ gió mà đến thôn Ngụy làm công, Trần Dương gặp hồn ma Ngụy Lâm Thanh, bị ép làm một giao kèo sẽ giúp anh đổi vận. Khi tỉnh lại, trong bụng Trần Dương đã có thêm một âm thai. Để giúp anh giữ mạng, âm thai ra đời thuận lợi, Ngụy Lâm Thanh báo mộng cho người thân, làm âm hôn với Trần Dương. Những tưởng sau khi kết hôn, ba tháng hoài thai rồi đường ai nấy đi, song đó mới chỉ là sự bắt đầu…

Là quyển 2, nhưng Âm Thai không liên quan nhiều tới hai cuốn còn lại. Nên đọc riêng cũng được, hứng thú thì cứ cày thêm cho sáng rõ hết mọi khúc mắc đang che dấu. Từ cốt truyện, không khí, rồi nhân vật, Âm Thai đều hoàn hảo với gu thẩm mĩ của tôi. Một không khí bế tắc và nghẹt quánh, âm u chìm trong sương lạnh. Có kinh dị, nhưng không quá chú tâm vào kinh dị. “Ám ảnh” đến mấy ngày sau vẫn không dám ngủ một mình thì chưa đủ, nhưng rất “vừa” để làm phần giữa, kết nối ba cốt truyện, cũng như tạo tiền đề cho hai người dần móc nối cùng nhau.

Góc nhìn của truyện là Trần Dương – người khác họ duy nhất trong các mối tình của những anh chàng họ Ngụy. Anh ấy đúng kiểu nhân vật mà tôi thích, mạnh mẽ kiên cường, nặng tình nhưng cũng bạc tình. Một đứa trẻ vừa mới sinh ra đã bị phán là bát tự khắc chết hết gia đình thân thiết, mạng cứng tâm cũng cứng. Kiên cường dù cô độc, một mình bươn trải mà trưởng thành, thành một người đàn ông có phần gai góc. Nhưng cũng biết quan tâm, trọng chữ tín, bạn bè. Những mặt tính cách mà nếu chỉ nhìn bề ngoài của Trần Dương: cao to mạnh mẽ, mày rậm và mắt sáng, khó ai có thể hình dung được. Quỷ Sách tả ít lắm, chỉ vẽ vài nét về Trần Dương như thế, cũng giống khi tả về Ngụy Lâm Thanh: quân tử như ngọc. Ít nhưng đậm nét. Khi nhớ về hai người, tôi không hình dung ra được gương mặt họ. Chỉ nghĩ đến Trần Dương trong cái khung quần áo rách bươm, cả người đầy máu vì vừa chạy thoát khỏi toa tàu quỷ, nghiêng đầu hút thuốc lá một mình bên cửa. Còn Ngụy Lâm Thanh tay cầm đèn lồng giấy trắng, ưu nhã bước đi, đến sống lưng cũng “thẳng như ngọc”.

Trần Dương mà đứng một mình ấy, thì cảm giác hơi đáng sợ, là kiểu người quyết tuyệt. Đánh nhau cùng quỷ, giành giật tìm sự sống. Ân đền oán trả, lạnh lùng mà cũng tiêu sái vô cùng. Anh không chịu nổi cái âm thai, tìm mọi cách tống bỏ nó đi. Chỉ khi biết thật sự là không thể mới dừng lại, chấp nhận chăm sóc và bảo vệ của Ngụy Lâm Thanh. Ngụy Lâm Thanh luôn trong lốt con người ưu nhã, nhưng Trần Dương biết, kẻ đó chẳng phải con người. Nên anh mang cái đầu lí trí mà ở bên hắn, cũng không quên tìm cách tự bảo vệ và giải quyết mọi việc quanh mình. Đến chính Ngụy Lâm Thanh đôi khi cũng không biết phải làm gì với kẻ ương bướng này đây.

Song, ở những cảnh Trần Dương ở cùng người anh quan tâm như A Đóa, hay cô bé từng làm chung – người có bạn cùng phòng nửa đêm trở dạ nên hoảng loạn, không biết làm gì liền chạy đến khóc hỏi anh. Tôi không nhớ Quỷ Sách có từng viết Trần Dương bao nhiêu tuổi không. Nhưng những lúc như thế ấy, cảm giác anh giống một người anh trai. Những cô bé kia không như bọn quỷ luôn nhăm nhe đòi mạng, cũng không thể gây sức ép hay đe dọa gì đến Trần Dương cả, nên anh trước mắt họ phần nào buông lỏng. Thậm chí quan tâm và giúp đỡ. Ép xuống những cái gai luôn dựng đứng lên phòng bị, để lộ ra một chút dịu dàng vẫn ẩn sâu tận trong tim.

Xem thêm: Bắc Ninh: Thu Hồi Giấy Phép Hoạt Động Phòng Khám Đa Khoa Nhân Ái Có Tốt Không

Trần Dương bình thường là thế đó, song đến khi ở bên Ngụy Lâm Thanh, lại như một con người khác. Ai nắm đấm mạnh nhất người đó làm lão đại, và Trần Dương thì không đánh thắng nổi họ Ngụy = )))). Thế là bị ép xuống cho yếu thế hơn hẳn. Ngụy Lâm Thanh cũng không làm gì đâu, nhưng Trần Dương bản năng biết, nên là bắt đầu khó chịu. Bĩu môi len lén sau lưng có. Cáu ghắt cũng có. Song Ngụy Lâm Thanh vẫn cứ luôn mang cái bản mặt ôn văn nho nhã, bình bình đạm đạm, nên chỉ như đấm vào gối bông. Lại bực mình. Lại càu nhàu. Đọc thấy cũng đáng yêu lắm. Cảm giác như Trần Dương giương nanh múa vuốt với cả thế giới, nhưng trước Ngụy Lâm Thanh cũng đành bực bội thu móng lại trong đệm thịt, ngồi một góc giường mà hờn dỗi với con quỷ đã hơn sáu mươi năm nằm dưới đất kia. Dỗi thì dỗi, nhưng Trần Dương cũng là một con người thẳng thắn. Cần gì sẽ nói, nghĩ gì sẽ bảo. Động tâm thì sẽ động tâm, chẳng che giấu băn khoăn. Cuộc đời anh để sống thôi cũng đã cần tranh đấu, sao phải phí tâm cho mấy chuyện lòng vòng, suy đoán hay âu lo vớ vẩn kia.

Tình cảm giữa hai người không có một cao trào hay nút thắt hẳn, mà giống lửa gần rơm lâu ngày cũng bén hơn. Hợp mắt nên rung động. Nên muốn ở bên nhau, người hay quỷ cũng đâu cần phải quan tâm. Ngụy Lâm Thanh rất mạnh, có thể bảo vệ anh. Nên ở bên Ngụy Lâm Thanh, cái sức ép vô hình luôn ghì trên vai Trần Dương, buộc anh phải kiên cường, dần mất. Ngụy Lâm Thanh dịu dàng rất mực, nên bao nhiêu gai góc và khắc khổ của Trần Dương cũng mờ đi.

Trần Dương đói, quân tử Ngụy sẽ đi bắt gà rừng. Anh muốn ăn thịt thỏ, dù biết ăn vào sẽ bị con thỏ tinh thù hằn. Ngụy Lâm Thanh can không được, song vẫn nghe theo. Cạo lông mổ bụng, để sẵn cho anh nướng ăn. Họ Ngụy không cho Trần Dương vì lười mà ăn bánh gạo vừa khô vừa cứng. Sẽ mày mò cách nấu canh gà, hâm nóng thức ăn cho anh ăn mỗi sáng. Có đôi khi cũng sẽ khiến Trần Dương giận mà không hề biết tại sao, nên loay hoay suy nghĩ. Song vẫn luôn nhấc mực ở bên, hướng về và bảo vệ anh. Dịu dàng như thế, sao Trần Dương không động tâm cho được.

Cái cảnh Trần Dương ngồi bên cạnh Ngụy Lâm Thanh nướng gà ấy. Cứ nướng được chút là lại nhấc lên nhìn, Ngụy Lâm Thanh lắc đầu thì đành cau có bỏ xuống. Lặp đi lặp lại, mãi mới được họ Ngụy gật đầu, bảo ăn chắc được rồi. Cơ mà cắn vào một miếng đã phải nhè ra vì ngoài cháy trong sống… Trần Dương này với Trần Dương đọ nắm đấm cùng quỷ kia là một đấy = )))). Cái người mà khi bị quỷ vây trong mộ thất, không đi được thì bò trên mặt đất, ngón tay đầy máu vẫn cố để lết ra, tìm lấy sinh cơ.

Nghe được Ngụy Lâm Thanh gặp nguy hiểm, Trần Dương vội vàng về thôn Ngụy. Giữa đêm mưa gió, Ngụy Ninh hỏi anh có về nhà cùng mình không. Trần Dương ôm con quỷ nhỏ, lắc đầu, anh về chỉ vì Ngụy Lâm Thanh. Mơ mơ hồ hồ mà chẳng hề hay biết, anh cũng có nơi để về rồi.

Tôi cứ nghĩ mãi đến tương lai của họ thật nhiều năm sau nữa. Dù Ngụy Lâm Thanh đã bị tách ra khỏi phần mộ nhà họ Ngụy, cô độc nằm bên vách núi. Sau này, bên anh sẽ có thêm mộ của Trần Dương. Như cái tên Trần Dương viết cạnh tên anh trong gia phả, vĩnh viễn chẳng rời xa.