EM ĐỨNG TRÊN CẦU NGẮM PHONG CẢNH REVIEW

      12

Cuộc sống của cô sẽ mãi bình lặng như thế nếu Chương Tranh Lam không một lần nữa xuất hiện. Anh hối hận hận rồi, thực sự ăn năn hận rồi.


Bạn đang xem: Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh review

*

Thể loại: hiện đại, 419, nam thiết yếu thâm tình, ngược nam, HEĐộ dài: 50 chương + 2 ngoại truyệnTình trạng: hoàn - đang xb và đưa thể thành phim.Văn án:“Em, ôm tình ái câm yên suốt thời thanh xuân tươi vui nhất. Tín đồ ấy đi, em cũng biến thành đám mây bồng bềnh phiêu dạt, mơ hồ, mông lung… Mười chín năm trời to lên cùng bạn ấy, lại mất năm năm nhằm thực hiện tất cả những niềm mơ ước của fan ấy… tất cả phải bạn ấy có anh về xoa dịu trái tim em?Anh, ôm nỗi ghi nhớ nhung em cho dù chỉ chạm mặt nhau một đợt duy nhất. Các năm sau chạm chán lại, em vẫn như một nỗi ám hình ảnh mơ hồ, níu giữ lại anh bao gồm cả khi anh chìm vào giấc ngủ, nhằm rồi sau đó, anh biến chuyển kẻ ngốc do cứ mải miết đi theo dấu chân em. Có sao đâu lúc anh nói, chỉ cần anh yêu thương em là đủ…Khi em đứng trên ước ngắm phong cảnh, em tất cả biết rằng, bạn đứng bên trên lầu lại nhìn em…” *

Xem thêm: Review Nước Hoa Suddenly Madame Glamour Review Nước Hoa Suddenly Madame Glamour


Tiêu Thủy Quang thích hợp Vu Cảnh Lam. Đây là điều mà cô chắc chắn rằng nhất trong suốt trong những năm tháng thanh xuân mơ hồ của mình. Cô đắn đo từ thời gian nào mình bắt đầu thích anh, phù hợp ngắm tầm vóc trầm mặc của anh, ngắm đôi mắt tĩnh lặng của anh, nghe chất giọng từ tốn mạch lạc mà ấm áp của người đàn ông ấy.Chỉ bởi một lời nói “Anh hóng em”, Thủy Quang lặng lẽ âm thầm cố gắng, cố gắng thi vào trường đh của anh, nỗ lực để xua kịp bước chân anh, để gần anh rộng một chút. Vậy mà lại khi cô đến, anh đã chẳng còn ở đó hóng cô được rồi.Chương Tranh Lam say đắm Tiêu Thủy Quang. Đó là vấn đề mà cần đến 2 năm sau chạm chán lại, anh bắt đầu dám vượt nhận. Bằng lòng mình quan yếu quên được người con gái ấy, dù cho tất cả những người ấy thậm chí là còn ko thể phân biệt anh. Thừa nhận rằng chỉ với sau một lần tình cờ chạm mặt gỡ, sau một đêm mặn nồng loáng qua, anh vẫn nhớ mãi không quên. Để rồi lúc tình cờ gặp gỡ lại cô, anh mới biết mình đang không thể xoay đầu được nữa rồi…Tình đến tự thuở nào, chết vẫn còn đấy sâu đậm…Lần trước tiên Chương Tranh Lam nhận thấy Tiêu Thủy quang là khi phát hiện cô vẫn ngồi trên sảnh trường đh khóc cho tuyệt vọng. Chính anh cũng không hiểu nhiều vì sao mình lại có tuyệt hảo mạnh mẽ cùng với cô đến thế. Lần lắp thêm hai gặp mặt gỡ là lúc cô bị người ta vứt thuốc trong tiệm bar. Anh đã cứu vãn cô, định chuyển cô đến bệnh viện, mà lại cô đã ôm siết lấy anh.Chỉ một câu “Lam, anh hãy ôm em đi”, anh biết phiên bản thân tôi đã đắm chìm khôn cùng thảm hại. Trải qua một đêm hoan ái mặn nồng, ngày sau cô vội vàng vã rời đi, không một lần ngoảnh lại chú ý anh. Cô ước ao xóa sạch mát kí ức sai lầm ấy, chỉ từ mình anh vẫn tiếp tục mãi ghi nhớ nhung.Hai năm tiếp theo tình cờ gặp gỡ lại, Chương Tranh Lam bắt đầu phát hiện nay ra, mình thật sự luôn ghi nhớ được. Anh cứ vô thức hy vọng đến gần cô hơn, mong biết mọi tin tức về cô. Duyên phận khiến cho hai bạn cứ vô tình gặp mặt nhau. Cô phân biệt anh, ý muốn trốn tránh anh tuy vậy càng như vậy, Chương Tranh Lam càng ý muốn đến gần cô. Anh bắt đầu mặt dày theo xua đuổi cô, cần sử dụng hết phần đa thủ đoạn chỉ để cô chăm chú đến anh. Anh tin rằng, nhanh chóng muộn cũng có thể có một ngày, cô vẫn cảm động trước tấm thực tâm này của anh.Tiêu Thủy Quang là một trong những người thờ ơ bởi trái tim cô sẽ chết. Vu Cảnh Lam mất rồi, tín đồ ấy đã không giữ lời hứa hẹn sẽ chờ cô. Cô cho mảnh đất lạ lẫm này, ngắm bầu trời anh đã từng ngắm, học ở ngôi trường anh đã từng có lần học, nuôi một chú chó ngày xưa anh phù hợp nuôi, giẫm lên dấu chân của anh ý ấy cơ mà đi, luôn lặp đi tái diễn trong đầu rằng “Anh ấy đang đợi mình”. Hơn một lần, La Trí - bạn thuở bé dại của cả nhị người, đã bắt buộc hét lên rằng: “Vu Cảnh Lam, cậu kéo cô ấy đi cùng luôn cho xong”.Bởi vậy, khi tất cả một người con trai tự dưng xông vào cuộc sống thường ngày của cô, nói thích cô, cụ chấp theo đuổi cô, sử dụng mọi phương pháp để bám đem cô, cô thực sự đang không biết làm cầm cố nào ngoại trừ lạnh lùng xua đuổi anh. Tuy nhiên người bầy ông này là 1 trong những kẻ phương diện dày vô sỉ, mặc kệ mọi thủ đoạn, không bao giờ biết nói lí lẽ.Cô càng xua đuổi, anh lại càng lấn tới, cô càng rét mướt lùng, anh lại càng quan tâm theo đuổi. Cô không có biện pháp như thế nào với anh, chỉ đành nhằm mặc anh muốn làm gì thì làm. Nhưng mà càng vậy, người đàn ông này càng lấn tới. Cô dần dần bị anh tạo cho cảm động, dần dần coi việc anh ở ở bên cạnh như một thói quen…Anh nói rằng, Thủy Quang, hãy thử gật đầu anh đi.Anh nói rằng, Thủy Quang, anh sẽ đối giỏi với em, nhất mực sẽ đối xuất sắc với em, chỉ đối xuất sắc với em…Anh nói rằng, Thủy Quang, chỉ cần anh yêu thương em là đầy đủ rồi,… bất luận em có trang nghiêm hay không…Thủy Quang nghĩ về rằng, cô thực sự căng thẳng rồi. Năm năm qua, cô sống như một bóng ma thiết bị vờ, bây chừ rốt cuộc cũng có thể có người nguyện ý kéo cô ra. Người ấy nói rằng, nếu khoảng cách giữa nhị người là một trong những nghìn bước, thì cô không phải làm gì cả, chỉ cần đứng sinh sống đấy thôi, chỉ cần không lùi lại, anh sẽ bước 1000 bước đến mặt cô. Fan ấy phương diện dày bám lấy cô nhưng mà lại khiến cô cảm giác thật nóng áp. Tín đồ ấy quan lại tâm quan tâm cho cô, khiến cô dựa dẫm, không còn cô đơn. Cô muốn bước thoát ra khỏi quá khứ rồi, đích thực muốn nhắm đến tương lai rồi, một tương lai tất cả anh.Vậy mà, khi cô quyết định buông bỏ tổng thể quá khứ thì anh lại buông tay. Anh căng thẳng khi nghĩ rằng mình là chỉ nắm thân của người khác, nghĩ rằng sẽ không khi nào có thể thay thế sửa chữa được Vu Cảnh Lam trong tâm địa cô. Anh từng nói chỉ cần anh yêu em là đủ, tuy nhiên rốt cuộc chủ yếu anh lại chẳng thể kiên trì đến cùng. Đúng vào trong ngày cô giã biệt quá khứ, hi vọng vào tương lai, anh lại rời vứt cô.Rời bỏ, cuối cùng thì cả hai người nam nhi cô yêu đều rời quăng quật cô. Cô không hận anh, chỉ là cảm thấy thật nhức lòng. Cô tránh khỏi tp này, rời khỏi quá khứ Vu Cảnh Lam, rời khỏi thế giới của Chương Tranh Lam. Nhị mươi bốn tuổi, cô về bên quê hương, với một trái tim tràn trề thương tổn. Có rất nhiều người theo đuổi tuy vậy cô đã mất muốn yêu thương đương, cũng không còn tin vào tình thân nữa.Cuộc sống của cô ấy sẽ mãi bình lặng như thế nếu Chương Tranh Lam ko một lần tiếp nữa xuất hiện. Anh ăn năn hận rồi, thực sự hối hận hận rồi. Anh dè chừng mình hoàn toàn có thể xa cô tuy nhiên nỗi ghi nhớ nhung cô còn lớn hơn nhiều nỗi đau cô ko yêu mình. Anh không nên rồi, thực thụ sai rồi, hãy để anh một lần tiếp nữa được trị lành trái tim cô. Lần này, họ sẽ bắt đầu lại nhé, không còn những đọc nhầm nghi kị, chỉ với yêu yêu đương như thuở ban đầu…“Chúng ta đang đi quá nhiều con đường, đúng có, không nên có, nhưng bên cạnh đó lại new chỉ đi một bước, họ gặp nhau, kế tiếp anh nói với em, anh thương hiệu là Chương Tranh Lam, em nói em thương hiệu Tiêu Thủy Quang.”Anh chẳng qua chỉ là đại trượng phu trai ích kỉ muốn đã đạt được tình yêu. Cô chẳng qua chỉ là cô bé ích kỉ mong giữ được chút êm ấm cho riêng biệt mình. Họ yêu nhau, bao gồm mất, gồm được, gồm ngọt ngào, cũng có thể có những tổn thương. Em đứng bên trên cầu, cảnh sắc phương xa thật hoàn mĩ, mà lại hãy nhớ, anh vẫn mãi luôn luôn ở bên trên lầu cao kia chờ đợi em. Rất có thể nào, trở lại nhìn anh một chút, được ko em?_____________" ": Trích từ truyện