LỤC CUNG VÔ PHI REVIEW

      107

Có nhiều người so sánh 《Phượng Tê Thần Cung》với 《Mệnh Phượng Hoàng》, so sánh giữa Hạ Hầu Tử Khâm cùng Mộ Dung Thần Duệ; giữa Tang Tử cùng Lộ Ánh Tịch. Có lẽ hai câu chuyện này chỉ giống nhau ở chuyện tình giữa bậc đế vương và thiếp, còn về tình tiết và cấu tứ, có lẽ khác xa nhau nhiều.

Bạn đang xem: Lục cung vô phi review

Nếu miễn cưỡng so sánh giữa chuyện tình Hạ Hầu Tử Khâm – Tang Tử với Mộ Dung Thần Duệ – Lộ Ánh Tịch tôi thích chuyện giữa Mộ Dung Thần Duệ cùng Lộ Ánh Tịch nhiều hơn. Nó thể hiện một tình yêu đa chiều có quá nhiều rào cản. Tang Tử may mắn khi cô sinh ra là một thứ nữ, không quyền không thế, không trọng trách không áp lực trên vai. Nếu có chỉ là thực hiện cuộc biến đổi thành phượng hoàng để minh chứng vị trí mình trong Tang phủ. Lộ Ánh Tịch ngược lại, cô sinh ra đã là một công chúa Ô Quốc mang trong mình trách nhiệm với quốc gia xã tắc: làm hồng nhan họa thủy của Hoàng quốc. 16 tuổi, Tang Tử chỉ phải đối mặt chốn thâm sâu nơi hậu cung còn Lộ Ánh Tịch? Cái cô đối mặt không chỉ giản đơn một hậu cung mà là cả Hoàng quốc cùng Mộ Dung Thần Duệ. Một cuộc đối đầu ngay từ đầu đã không cân sức đã khiến nữ tử 18 mất đi cái vẻ ngây thơ hồn nhiên mà phải liều mình chống đỡ. Còn Mộ Dung Thần Duệ và Hạ Hầu Tử Khâm? Cũng là cuộc đấu giữ vững giang sơn xã tắc nhưng Tử Khâm may mắn hơn Thần Duệ khi hắn may mắn có được nữ nhân hết mực vì hắn mà không quản khó khăn; còn Thần Duệ, trái tim Hoàng hậu kia đã đặt ở chỗ sư phụ nàng từ lâu.

Tình yêu giữa Hạ Hầu Tử Khâm cùng Tang Tử là một tình yêu khiến người người ngưỡng mộ bởi họ luôn đặt lòng tin vào nhau. Còn Mộ Dung Thần Duệ và Lộ Ánh Tịch? Hôn nhân xây dựng trên âm mưu thôn tính lẫn nhau thì sao có thể bảo họ nắm chặt tay nhau, trao trọn niềm tin vào nhau? Biết rõ Ánh Tịch đến Hoàng quốc nhằm lung lạc ý chí đế vương thì sao Thần Duệ có thể tin nàng? Ánh Tịch đến nhằm quấy nhiễu Hoàng quốc sao bắt cô phải tin vào kẻ địch? Căn bản bọn họ ngay từ khi bắt đầu đã định là thế đối đầu nhau, sao có thể hàm hồ bắt họ phải tin nhau?

Tang Tử ngay từ đầu đã xác định Hạ Hầu Tử Khâm là định mệnh của mình, ngoài chàng ra trái tim không dung một ai khác. Còn Lộ Ánh Tịch ngay từ đầu nàng đã yêu sư phụ Nam Cung Uyên của mình, vì người mà nàng nguyện làm tất cả, tình yêu ấy khởi đầu đã muôn ngàn trắc trở thì sao đòi hỏi họ phải trọn niềm tin cho nhau? Nhưng tôi tin Mộ Dung Thần Duệ yêu Lộ Ánh Tịch không kém thậm chí còn nhiều hơn cái tình mà Hạ Hầu Tử Khâm dành cho Tang Tử. Dù xảy ra bao nhiêu việc, trên cánh tay Tang Tử vẫn luôn có vết thủ cung sa minh chứng trọn vẹn tấm thân trong trắng của nàng. Dù nàng có ở một đêm hay nhiều đêm với Tô Mộ Hàn đi chăng nữa, thủ cung sa vẫn còn nghĩa là nàng trước sau vẫn trọn vẹn là người của Hạ Hầu Tử Khâm. Còn Lộ Ánh Tịch? Vì chữa bệnh, dược tính làm mất đi thủ cung sa, khi Mộ Dung Thần Duệ xem cánh tay nàng, hắn buộc phải hồ nghi bởi hắn hiểu lòng nàng có Nam Cung Uyên không phải là hắn. Rồi khi cả hai bên nhau, cũng chẳng có lạc hồng bồi đắp cho thủ cung sa kia. Tất cả như mọi người vẫn nói: tình ngay lý gian. Nhưng chỉ một chữ khẳng định “còn” của nàng, hắn chọn việc bỏ qua, hắn đau lòng, ghen tỵ, tức giận nhưng vẫn chọn tin vì hắn yêu Ánh Tịch.

Tôi khâm phục sự trân trọng của Hạ Hầu Tử Khâm khi có thể đơn giản ôm Tang Tử ngủ nhưng tôi khâm phục Mộ Dung Thần Duệ hơn khi chàng không những trân trọng Ánh Tịch khi chờ cô nguyện trao thân cho chàng mà không dùng quyền lực ép buộc nàng, còn khâm phục sự bao dung của chàng hơn nữa khi lựa chọn bỏ qua việc nàng mất đi “trinh tiết” kia.

Hai kẻ được số trời định là khắc tinh là kẻ thù của nhau nhưng sau cùng vẫn không thoát khỏi sự dẫn dắt của lòng mà hướng về nhau. Thế nhưng hành trình đi tìm niềm tin nơi nhau là cả một chặn đường dài đầy chông gai thử thách. Trong suốt quá trình ấy cả hai không ngừng vật lộn nội tâm, không ngừng tranh đấu tư tưởng, hàng ngày hàng giờ, cả hai không ngừng nhắc nhở bản thân mình: kẻ đối diện chỉ có lấy tim chứ không được trao tim. Ánh Tịch lẫn Thần Duệ đều hiểu rõ việc dùng kế để lấy tình chẳng khác nào chơi dao hai lưỡi không khéo sẽ sa lầy theo. Biết nhưng sau cùng tim đối phương chưa biết lấy được không mà lòng đã gửi trao.

Mộ Dung Thần Duệ đêm đại hôn lần đầu nhìn thấy Lộ Ánh Tịch, lòng hắn đã không khỏi chấn động vì sắc đẹp khuynh thành của nàng. Khởi điểm tưởng bình thường nhưng một Tê Điệp mang dung nhan diễm lệ tương tự kia lại không thể khiến hắn một lần mảy may sủng hạnh thì tôi tin, phút đầu gặp gỡ Hoàng đế chấn động là điều dễ hiểu nhưng không phải là yếu tố để hắn yêu nàng. Mộ Dung Thần Duệ từng nhận xét Lộ Ánh Tịch nàng là người có mưu mô mà không ngu xuẩn, có thủ đoạn mà không ác độc, có tài năng mà không kiêu ngạo. Vì vậy hắn phải thừa nhận, nữ tử như thế hắn càng yêu thích. Khởi đầu là hiếu kỳ, là khát vọng chinh phục của đấng quân vương nhưng nội tâm của nàng, trái tim của nàng, sự gian trá nhưng vẫn phảng phất nét hồn nhiên trẻ con của nàng… từng bước từng bước thẩm thấu vào trái tim hắn. Không ít lần Lộ Ánh Tịch nhắc nhở hắn mà cũng là nhắc nhở chính mình: Bậc đế vương thì luôn vô tình, nhưng ẩn sâu trong hắn vẫn là con người giàu tình cảm một kẻ muốn phiêu du tự tại nhưng bị ép mang trên mình trọng trách to lớn: bảo vệ giang sơn Hoàng triều. Nếu như không giàu tình sao có thể một đêm ác mộng với những nỗi đau xưa cũ? Hạ Hầu Tử Khâm may mắn có một Thái hậu Lệnh Viên yêu hắn khôn cùng hết lòng vì hắn, có một Dụ Thái phi giả điên nhưng luôn quan tâm lo lắng cho hắn, hắn còn có những huynh đệ ruột thịt gắn bó hữu túc luôn sát cánh tương trợ nhau. Còn Mộ Dung Thần Duệ có gì? Hắn chẳng có gì ngoài trọng trách giang sơn…. nên có lẽ khi bắt gặp Ánh Tịch thân mang gánh nặng như hắn lại cùng tâm tư thầm kín như hắn… Hắn từ hiếu kỳ, kiêu ngạo muốn chinh phục lại thêm vào chút đồng cảm, rồi cứ thế từng bước yêu nàng lúc nào không hay. Thần Duệ yêu Ánh Tịch trước nên chịu không ít đau khổ bởi thân phận hai người mà còn vì hình ảnh nam nhân khác trong lòng Ánh Tịch. Quả thật Hạ Hầu Tử Khâm may mắn hơn Mộ Dung Thần Duệ nhiều vì Tang Tử yêu hắn đầu tiên nên khởi đầu của y giản đơn hơn nhiều, không cần cố gắng, không cần hao tâm tổn trí càng không u uất đau đớn vì cô. Còn Thần Duệ thì khác, hắn phải tranh đấu với cái tình cảm mười ba năm của Lộ Ánh Tịch với sư phụ của nàng. Hắn là kẻ đến sau nhưng lại yêu nàng trước cho nên Mộ Dung Thần Duệ không ít lần thương tổn thể xác lẫn tinh thần vì nàng. Chịu nhát dao vì nàng, chịu nỗi ghen tuông dày vò khi thấy nàng hết lòng dụng tâm vì nam nhân khác, hắn hạnh phúc nhưng cũng bi ai khi nàng dùng chuyện viêm phòng làm điều kiện trao đổi để cứu mạng sư phụ, hắn không ít lần nghiến răng nghiến lợi khi thấy nàng vì nam nhân khác mà thủ tiết,… bao nỗi đau ấy, thương tổn ấy, hắn chấp nhận và bỏ qua hết, chỉ bởi hắn muốn nắm tay nàng bách lão giai đầu. Bởi thế, nếu buộc so sánh, tôi vẫn cảm thấy tình yêu của Mộ Dung Thần Duệ chân tình hơn to đẹp hơn rất nhiều.

Còn Lộ Anh Tịch? Dường như nàng rất may mắn: xuất thân là công chúa Ô quốc, đại hôn trở thành bậc mẫu nghi thiên hạ Hoàng quốc, quyền uy tột đỉnh. Nàng còn là bậc tài hoa xuất chúng: cầm kỳ thi họa ca vũ võ thuật…. tất cả nàng đều biết. Tưởng như Khuynh Thân quá ưu ái cho Lộ Ánh Tịch khi dành hết mọi điều tốt đẹp cho nàng. Nhưng. Ẩn sau những điều tốt đẹp ấy là gì? Tang Tử chỉ là một thứ nữ bị Tang phủ coi rẻ còn Ánh Tịch là gì? Nàng là con tốt thí trên bàn cờ chính trị kia. Nàng là đứa con của sự phản bội của mẹ nàng cùng hoàng triều Lâm quốc đáng ra không đáng sống trên cõi đời này nhưng vì mệnh đã định có thể diệt trừ Hoàng triều bảo vệ Ô quốc nên tín mệnh mới được lưu lại. Mười tám năm ân tình phụ tử bỗng chốc hóa thành mây khói. Nàng đau đớn phát hiện mình chỉ là con tốt thí, chỉ lưu lại vì giá trị kia không hơn không kém. Thử hỏi so ra, nỗi ấm ức A Tử chịu trong Tang gia kia có là bao?

Cuộc đời Tang Tử là sự tự do lựa chọn. Vào cung, cũng là A Tử chọn. Đến gần Hạ Hầu Tử Khâm cũng do quyết định của mình. Trai trái tim cho chàng cũng do nàng chọn. Cuộc tranh đấu chốn hậu cung kia cũng là do A Tử thuận ý bước vào. Còn Lộ Ánh Tịch thì sao? Nàng được chọn ư? Mệnh sinh ra đã định sẵn nàng phải vì giang sơn nàng mà tranh đấu mà bước vào chốn thâm cung. Hình ảnh Ánh Tịch ngồi thơ thẩn nơi xích đu kia ngắm nhìn bầu trời xanh, hay cảnh nàng ngồi vắt vẻo nơi ngọn cây ngắm chân trời thăm thẳm kia, cả việc nàng giơ bàn tay bị băng kín lượn lên hạ xuống như một xánh bướm đợi chờ phá kén bay ra như phảng phất một khát vọng tự do, tự do sống cuộc sống của riêng nàng, ngao du tự tại. Nhưng nàng được lựa chọn sao? Trước ngày nàng xuất giá, đã mong ngóng sư phụ Nam Cung Uyên sẽ đưa nàng đi bởi nàng khao khát được phiêu du tự tại cùng người nàng yêu. Nhưng nàng được thỏa nguyện sao? Cuộc đấu tranh của Tang Tử là sự đối chọi bảo vệ lấy mình giữa những mưu mô chốn hậu cung. Còn cuộc chiến của Ánh Tịch thì sao? Đó là cuộc chiến giữa Ô quốc và Hoàng triều. Cuộc chiến hậu cung khốc liệt mà mỗi sai lầm là trả giá bằng tín mạng, còn cuộc chiến của Ánh Tịch không chỉ giản đơn cái mạng nhỏ của mình mà còn cả quốc gia lê dân bá tánh phía sau. Cuộc chiến của Tang Tử là phi tần đấu đá dụng kế còn cuộc chiến của Ánh Tịch là tài trí mưu lược giữa hai kẻ thù Ô quốc và Hoàng triều, giữa Hoàng hậu và Hoàng đế, giữa Lộ Ánh Tịch và Mộ Dung Thần Duệ. Sau lưng mỗi phi tần của 《Mệnh Phượng Hoàng》 là lợi ích gia tộc, còn sau lưng những mảnh đời chốn Hoàng triều kia là sự tồn vong hưng thịnh của một quốc gia. Thử hỏi cuộc chiến nào lớn, nào ác liệt hơn? Tang Tử may mắn khi lòng nàng chỉ có Hạ Hầu Tử Khâm, nàng chọn Hạ Hầu Tử Khâm ngay từ đầu nên niềm tin nàng trao cho hắn không quá khó khăn và ngược lại hắn tin nàng cũng không có gì quá khó hiểu. Lộ Ánh Tịch lại khác. Nàng yêu sư phụ nàng Nam Cung Uyên suốt 13 năm từ thuở thiếu thời. Đó có thể như lời Mộ Dung Thần Duệ nói, đó không là tình yêu, đó là dựa dẫm là thói quen,… dù là gì đi nữa cũng không thể phủ nhận rằng trái tim nàng đã có chủ và Hoàng đế Hoàng triều có thể là phu quân thực tại nhưng không thể là người nắm giữ trái tim này. Rồi hành trình dụng kế lấy tình kia, trái tim Mộ Dung Thần Duệ đã bị nàng lấy đi nhưng nàng cũng không ngờ lòng mình cũng chất chứa chàng. Nàng quay quắt, nàng tranh đấu, nàng thậm chí từng muốn giết hắn chỉ mong mình không bị chìm sâu.

Xem thêm: Chân Dung Chồng Tây Đại Gia, Lớn Hơn 4 Tuổi Của Lý Thanh Thảo

Biết bao lần bên nhau, nàng tự nhủ nàng yêu sư phụ và chỉ một sư phụ mà thôi. Nhưng, nếu không yêu hà cớ gì cứ phải lẩm nhẩm nhắc mình đừng yêu mỗi ngày, Lộ Ánh Tịch sau cùng cũng hiểu cuộc chiến kia nàng đã thua, không, là cả hai cùng thua vì cả hai đã yêu nhau quá đậm sâu.

Tình yêu ấy có đủ mọi cung bậc. Tình yêu ấy đã phải trãi ngàn sóng gió chịu mọi thử thách để minh chứng nó bền vững và trường tồn.

Mộ Dung Thần Duệ là kẻ kiêu ngạo nhưng vẫn tràn đầy khí phách anh hùng khi hắn nói hắn muốn giang sơn nhưng cũng quyết lấy cả mỹ nhân, mà mỹ nhân hắn muốn lấy kia là kẻ thù không nên yêu của hắn. Lộ Ánh Tịch là người khôn ngoan nhưng vẫn đầy thiện tâm với luôn một tâm niệm: người không hại ta, ta không hại người, vì bảo vệ đất nước và người nàng quan tâm nàng có thể ra tay chứ quyết không vì lợi ích cá nhân vì sủng vì ái mà quyết liệt tranh giành.

Tang Tử cùng Lộ Ánh Tịch có được mũ phượng trên đầu, có được trái tim người nàng yêu, có được vị trí thái tử nhưng Lộ Ánh Tịch lại có trọn vẹn cả con người của Mộ Dung Thần Duệ, không phải chia sẻ phu quân cùng ai. Lời hứa “Chỉ cần tìm được người buộc giữ trái tim của Trẫm, Trẫm sẽ chỉ có một người” sau cùng đã thực hiện được. Tôi tin đó cũng là phần đền bù xứng đáng cho mọi đau khổ, mọi mất mát và cả mọi trở ngại mà họ đã vượt qua.

Hơn ai hết, Lộ Ánh Tịch xứng đáng có được một hạnh phúc trọn vẹn khi nàng đã hy sinh 18 năm sống như một quân cờ, hy sinh tự do hạnh phúc để dấn thân cuộc chiến vì quốc gia vì lê dân Ô quốc. Mộ Dung Thần Duệ cũng đúng là bậc quân vương xứng có được hạnh phúc trọn vẹn, xứng có được cả giang sơn lẫn mỹ nhân, và xứng có được sự tự chủ trong việc dành trọn vẹn tất cả cho người mình yêu. Hắn có nhẫn nại vì chờ nàng nguyện ý mà kiềm chế dục vọng, không cần đêm đêm đến tẩm cung của các phi tần khác. Hắn xứng đáng có được mỹ nhân. Hắn có thể vì nàng mà bỏ qua mọi chuyện trước kia. Hắn xứng đáng có được tình yêu của nàng. Hắn mưu tài thao lược, hắn khôn ngoan mà cũng thấu hiểu nàng. Hắn xứng có được giang sơn và cả thê tử tài năng tinh thông y võ cầm kỳ thi họa.

Cách xây dựng truyện của Khuynh Thân không nhiều nhân vật, không nhiều chi tiết đấu đá hậu cùng kỳ tài. Nhưng mỗi một nhân vật cô đưa ra đều là một mắt xích tham gia nhiều chỗ trong toàn cảnh 《Phượng Tê Thần Cung》. Ít cảnh mưu lược bốn bề nhưng mỗi một màn kịch được dựng lên lại là cả một cuộc đấu không chỉ bên ngoài mà là cả trong tâm. Cách kể truyện ở ngôi thứ ba cùng bộc bạch hết những suy nghĩ tâm tư không mới nhưng lại khiến tôi cảm thấy khách quan hơn. Những câu thơ trích dẫn đăng tải xuyên suốt tác phẩm qua lời thoại hoặc nội tâm của nhân vật càng giúp tác phẩm mang đậm hơi thở cổ đại cũng như sự đầu tư của tác giả.

Có thể 《Phượng Tê Thần Cung》 không là một tác phẩm cung đấu đồ sộ với tầng tầng lớp lớp cuộc chiến đan cài, nhưng chắc chắn nó là một tác phẩm tốt khi tạo nên một tình yêu trãi ngàn thử thách phong ba. Một kết thúc nắm tay trọn đời sát cánh trong cuộc chiến thống nhất giang sơn là một cái kết đẹp của 《Phượng Tê Thần Cung》khiên tôi không còn gì thỏa mãn hơn nữa.