Nếu giây phút ấy ta không gặp nhau review

      25
Năm ấy, một khúc "Lương Chúc" khiến lòng người thổn thức, một khúc "Lương Chúc" làm kẻ qua người lại dưới đài than thở không thôi. Trong kịch bi thương còn có một giây kinh hỉ, còn đời người đến một nụ cười vô âu vô nghĩ trong phút chốc cũng hoà vào chốn xa xôi. Năm mười bảy, cũng giống như bao thiếu nữ tuổi mới lớn trên đời, cũng biết mơ mộng, chỉ mong sau này lấy chồng sinh con, không màng danh lợi êm ấm trải qua sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái ố như người bình thường. Thuở nhỏ mồ côi chịu đủ bất công, đến khi trưởng thành bị coi như chỗ bòn rút tiền bạc. Mong muốn chỉ là một câu đơn thuần: "Mục Lan, tôi phải có một ngôi nhà." Năm mười bảy tuổi gặp anh trên yên ngựa trường đua, ánh mắt anh như đáy hồ trong trẻo sáng ngời. Hương thuốc lá bạc hà quanh quẩn, phút giây chạm mặt nhau ai biết sẽ là cả một đời?

Bạn đang xem: Nếu giây phút ấy ta không gặp nhau review

Năm mười bảy tuổi... anh cường thủ hào đoạt, tất cả mộng mơ dập tắt. Mộ Dung Thanh Dịch sinh ra trong gia đình quyền quý, số mệnh thiên chi kiêu tử, lớn lên trong sự chiều chuộng của mẹ, vinh hoa mà cha dùng cả đời giành lấy. Một Tam công tử không sợ trời, không sợ đất. Anh ham muốn sắc đẹp, hứng thú mới lạ mà bằng mọi giá cưỡng đoạt. Thế nhưng sau đó lại vô tư bỏ lại Nhâm Tố Tố mà du học bốn năm. Thời gian như nước, cuồn cuộn xuôi dòng, ngày gặp lại Tố Tố vẫn là Chúc Anh Đài sống chết trên sân khấu, anh ở phía xa lặng lẽ đứng nhìn.Bốn năm khổ sở tủi nhục. Bốn năm anh xuất ngoại là lúc cô mang thai đứa con của anh, sinh con trong dị nghị. Mười tám tuổi, Tố Tố đã không còn đường lui nữa, không còn cách nào khác phải gửi con vào cô nhi viện vì sự ép buộc của người mợ. Cuối cùng cũng đợi được anh quay lại, Thanh Dịch, có thể tìm con trai chúng ta về được không? Lúc anh đi tìm cũng là lúc người ta nói con đang bệnh nặng, sau đó đã mất rồi. Anh đành che giấu Tố Tố sự thật này, vì thương xót mà muốn bù đắp, cuối cùng lại nhận ra đã yêu sâu đậm không thể tách rời.
Nhưng Tố Tố không thể hiểu tình yêu của Mộ Dung Thanh Dịch. Anh là công tử cao quý vạn chúng kính ngưỡng, làm sao có thể yêu cô, anh chỉ xem cô như món đồ chơi, con chim hoàng yến trong lồng bạc, anh đưa tiền để cô bán rẻ tôn nghiêm. Một người cưỡng đoạt mình vì nhan sắc thì làm sao có thể yêu thật lòng? Chỉ cần anh buông tha để cho cô yên bình mà sống, vậy là được, vì vậy mới lấy hết dũng khí nói muốn kết hôn với anh. Thì ra đúng là vậy, anh quả nhiên nổi trận lôi đình, anh sẽ không bao giờ đồng ý để một kẻ thấp hèn trở thành Tam thiếu phu nhân của anh. Giữa con đường lạc lối sương mù dày đặc, Trương Minh Thù xuất hiện đem cho cô một tia hạnh phúc ít ỏi. Đêm đông giá lạnh, ba chiếc chong chóng sưởi ấm lòng người. Nhưng trái tim cô đã không thể dung thêm người khác. Minh Thù rất tốt, anh như mặt trời hừng đông, ấm áp như hạt dẻ rang đường còn ôm trong lồng ngực. Chỉ là Tố Tố nghĩ mình không xứng, quá khứ của cô, trái tim của cô không xứng với một người tốt như anh. Người kia bá đạo, độc đoán như thế, vậy mà lại yêu người kia từ lúc nào.

Xem thêm: Sữa Similac Có Tăng Cân Không, Có Gây Táo Bón Không Cho Trẻ Nhỏ Không

Lúc bơ vơ lạc lõng nhất, Mộ Dung Thanh Dịch lại nói đồng ý cưới cô. Một người như anh, ngạo nghễ trước thiên hạ như anh sao có chấp nhận một người vợ như cô, vì nỗi tự ti ấy mà hoảng sợ lui mình. Thế giới của anh, cô nhu nhược chẳng đủ dũng khí bước vào, dù trong lòng đã rung động. Nhưng cuối cùng bằng tình yêu chân thành, Thanh Dịch cũng trọn vẹn giành được trái tim của Tố Tố, trái tim nhu nhược mà bướng bỉnh kiên cường. Anh bất chấp tất cả cưới cô về nhà. Mộ Dung gia có những con người hết mực yêu thương bao bọc, trong nháy mắt nơi đó đã trở thành ngôi nhà trong mơ ước năm xưa. Thế nhưng... chẳng biết từ lúc nào Thanh Dịch lại dần xa cô đến thế. Hai con người, hai tính cách, hai suy nghĩ không thể dung hoà. Anh ở bên ngoài tụ tập vui chơi, lại vô tình khiến Tố Tố hiểu lầm anh qua lại với người con gái khác. Tố Tố đau khổ lạnh nhạt lại khiến anh cho rằng cô chưa bao giờ nguôi ngoai về tình đầu năm ấy, cho rằng trước mắt anh cô chỉ cố vẽ ra nụ cười, cho nên mới cố ý làm sảy thai. Một người độc đoán cao ngạo, một người nhu nhược lặng im, cả hai đều tự ôm nỗi khổ riêng trong lòng. Hai năm ly thân, vì sao anh lại lần nữa cho cô thêm hi vọng? Đêm say mơ màng, Tố Tố khóc, Tố Tố gọi anh hai tiếng "Lão Tam", chỉ hai tiếng này mà bức tường vững chãi dùng hai năm để đắp lên lại sụp đổ hoàn toàn. Một lần nữa vẫn chấp nhận buông mình, mặc cho dưới chân có thể là vực thẳm. Thật sự lại là vực sâu không đáy, nhấn chìm hôn nhân trong hiểu lầm không thể cứu vãn. Chấp nhận lần nữa để rồi tổn thương thêm một lần. Một Mộ Dung Thanh Dịch yêu theo cách vụng về nóng nảy, một Nhâm Tố Tố yêu theo cách thu mình, chôn giấu suy tư trong đáy lòng sâu thẳm. Đúng sai chỉ cách nhau một đường mỏng manh như tơ lụa. Hào môn thế gia, vinh hoa phú quý, người người ngưỡng mộ để làm gì, khi bên trong lụi tàn mục nát? Đã qua rồi, đã qua cái thời kì "Quốc gia vạn dặm, quan sơn như tuyết, loạn thế kinh mộng, nửa đời phồn hoa." Mộ Dung Thanh Dịch không phải rơi vào cảnh ngộ 'tình yêu và giang sơn sao vẹn cả đôi đường' như cha mình ngày trước, thế nhưng anh lại tự đẩy bản thân và người con gái mình yêu vào bi kịch hôn nhân chẳng thể vãn hồi. "Bé con, cha đánh con, đánh ác như vậy. Con hận cha đúng không? Con cũng hận cha giống mẹ con đúng không?" "Mẹ con lên xe liền lái xe lao đi... Cô ấy không biết lái xe đâu...""Con ở trong phòng khóc lớn như vậy, mẹ con vẫn không quay đầu lại... Mẹ con không quan tâm đến cha... cả con cũng không cần..."Mười bảy năm chia ly cách biệt, lừa mình dối người, chấp nhận buông tay để người kia không thêm đau khổ. Còn có thể một lần nữa nắm lấy tay em hay không? Cả câu chuyện là những diễn biến nhè nhẹ chậm rãi, từ từ trôi đi như nước chảy. Nói quá hay thì không phải, quá đau lòng thì cũng không. Đọc không khóc, chỉ lặng lẽ suy tư. Câu từ trầm lắng, khung cảnh cũng mang theo ảm đạm như nỗi buồn man mác trong lòng người. Dù thế nào thì cuộc sống vẫn cứ trôi đi, vạn vật xung quanh vẫn sinh sôi rồi tàn lụi. Suy nghĩ về những cuộc đời ấy, tưởng như gần mà lại rất xa. Cuối cùng chỉ đọng lại một chút day dứt, một chút thắc mắc. Dân quốc bi tráng mà chua xót, hoa lệ mà đau thương. Nhân sinh tất thảy trôi qua như một giấc mộng, lưu lại một đoạn quá khứ trầm buồn. Chỉ chờ đợi mây tan trăng sáng..."Tự thử tinh thần phi tạc dạ Vị thuỳ phong lộ lập trung tiêu?" (Trăng sao đêm nay khác đêm hôm trước Đêm khuya vì ai mà đứng dưới gió sương?)—————————————————————————Theo cảm nhận thì bộ truyện này của Phỉ Ngã Tư Tồn nếu so với 2 bộ cùng hệ liệt Dân quốc (Không kịp nói yêu em, Sương mù vây thành) thì không ngược bằng, không quá mức đau xót. Lúc đầu đọc phần đầu chưa cảm thấy cuốn lắm, vì nhịp truyện chậm rãi theo mạch suy nghĩ của con gái nam/nữ chính. Nhưng sau khi đọc tiếp thì cảm thấy khá sâu lắng, không có những tình tiết quá cao trào, đơn giản là kể một câu chuyện buồn một cách nhẹ nhàng, đôi khi chua xót. Đọc tiền truyện thì khóc xỉu ngang dọc nhưng đọc hậu truyện thì không khóc chút nào, chỉ thỉnh thoảng mỉm cười rồi lại buồn buồn nghĩ ngợi. :))))
Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Ngôn Tình, Truyen sac