Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn Review

      35

Cảm nhận chung: Chỉ nhị chữ thôi: xuất xắc và ngược, ai chuộng ngược nặng thì nên đọc. 

Rating: 9.5/10

-------------------------

Trong tất cả những truyện tớ đã đọc của Tân Di Ổ, đây có lẽ là truyện tốt nhất, cũng là truyện thảm nhất. 

Tớ vừa thích vừa sợ Tân Di Ổ. 

Vì truyện của Tân Di Ổ viết rất chân thât, phái nam chính cũng không có phải là dạng tổng giám đốc trên trời rơi xuống thường gặp mà đều là do khó khăn gian khổ rèn luyện. Đây là thể loại tớ thích nhất nhất luôn. Nhưng mà đáng sợ là ở chỗ truyện của TDO bao giờ cũng là kết thúc vỡ nát.

Bạn đang xem: Ngoảnh lại hóa tro tàn review

Tớ gọi là vỡ nát tại vì so mấy tác giả khác, cho dù viết kết cục buồn thảm, nhưng người ta còn để mang lại nó cũng có chỗ trọn vẹn. Ngay lập tức cả mấy thím ác độc muốn chết giống như là Phỉ Ngã Tư Tồn thì đến dù có giết nam-nữ chính, người còn lại vẫn luôn nhớ hoặc giữ người kia trong tim, tuyệt như Twentine thì nam giới chính chết rồi nữ chính theo luôn, thế thì cũng còn vớt vát được.

Còn TDO là dã man nhất, giết chết rồi còn dẫm mang lại nát toàn bộ, nát teng beng luôn, nát tới mức không còn gì để cứu vãn. TDO không mang đến người ta hy vọng vào cuộc sống, nhưng cũng không gieo hy vọng vào tình yêu. Đọc đến cuối không có lối thoát, chỉ có sự thật trần trụi người sống với người chà đạp nhau thôi.

Truyện này, tuy thật sự không biết cuối truyện chị Đăng có chết không, nhưng mà xét theo ghê nghiệm của tớ đọc truyện của TDO thì chắc chắn là chết. Vì lúc trước tớ có đọc một truyện khác của TDO mà tớ cũng rất thích vô cùng có tên là "Anh sẽ đợi em vào hồi ức", cơ mà kết truyện vô cùng ngang xương là phái mạnh chính bị xe cộ đụng hôn mê không tỉnh lại còn nữ chính thì bỏ đi luôn. Tớ nói thật là uất nghẹn, trong lòng nuôi hy vọng anh ấy vẫn sống, tỉnh lại rồi sẽ tìm chị. 

Sau đó đọc đến truyện này, chị Tân chêm vô đúng 1 khúc này - "Sau khi nam nhi nuôi của nhà Tư Đồ qua đời" - Một câu như vậy cắt hết mọi hy vọng của tớ. Đau lòng vô cùng. Đây là giết người không thương tiếc a T___T

Cho nên truyện này, tớ suy nghĩ chắc chắn đọc tới một vài cuốn khác, sẽ có một đoạn tương tự - "Sau khi chị họ của Phó Thất nhảy lầu tự sát..."

Mà nếu chị ấy đã chết, thì nam giới chính cũng xem như đi luôn vì ảnh đã nói mạng sống của cô cũng là của anh. Mà đã như vậy thì đây là câu chuyện kết thúc thảm nhất trong tất cả các loại thảm mà tớ từng đọc. Nam chính nữ chính kiêm thêm mấy phái mạnh phụ gì chết ráo trọi T___T~

Truyện này tớ rất thích nữ chính Phương Đăng. Phương Đăng là đặc trưng nữ chính trong truyện của TDO, bên ngoài có vẻ tĩnh lặng cam chịu nhưng mà bên trong mạnh mẽ. 

Nam chính Phó Kính Thù cũng là đặc trưng của TDO, soái ca đó nhưng lại vô cùng không hoàn hảo. Giống y như bạn phái mạnh chính bên Hoá Ra Anh Vẫn Ở Đây thì có chút vô tâm, nam giới chính bên Anh Sẽ Đợi Em vào Hồi Ức là hơi nhu nhược. TDO khắc hoạ nam giới nào cũng có khuyết điểm. Tớ thích như vậy, vì bé người thực tế không có ai hoàn hảo cả, nhưng mà cũng sợ như vậy, nhất là dưới tay TDO. 

Vì TDO biết kết hợp sự không hoàn hảo của nam chính với sự cứng đầu của nữ chính để tạo ra một cái kết thảm nát nhất. 

Truyện này nếu anh không ôm khư khư cái họ của mình thì không ai sẽ chết. Nếu anh có thể vì chị mà bỏ hết thì đã không có bé mẹ gì xảy ra. Nhưng mà tớ lại thấy thông cảm. TDO hiểu rõ cuộc sống đời quá, viết quá thuyết phục, cho nên tớ không trách phái nam chính được, ngược lại còn thông cảm mới đau. 

Khi chị hỏi - Anh đã bao giờ yêu em chưa?

Anh trả lời - Anh không biết. 

Chị trả lời - Anh thật ngốc, nếu anh nói yêu em thì vì anh bất cứ chuyện gì em cũng làm.

Xem thêm: Lợi Ích Của Cá Chép Đối Với Bà Bầu Ăn Cá Chép Có Tốt Không ?

Anh nói - Nếu ngay cả ở trước mặt em anh cũng nói dối, thì anh chẳng còn gì.

Tớ rất thích đoạn đối thoại này. Tại vì nó chân thật. Tình cảm không ai biết rõ ràng. Và tớ cũng thích anh vì tôn trọng chị mà nói sự thật. Mà vì tức thì cả anh cũng không biết, hỏi sao không bỏ được tất cả vì chị. 

Haiz, cảm giác này tớ có trải qua rồi nên tớ hiểu lắm. Tức thì cả lúc đã xác định được tình cảm rồi, kêu bạn bỏ hết vì người ta chưa chắc bạn làm được. 

Một đoạn khác cũng vô cùng hay là phái mạnh chính nói em là chính anh.

Nữ chính nói anh chẳng qua chỉ là không yêu cô.

Nhưng mà nam giới phụ số 2 lại nói bé người ta yêu nhất chính là bản thân mình không phải sao?

Sao vậy, sao không ai giống phái mạnh phụ số 2 vậy? Suy nghĩ đơn giản một chút đến đẹp đời không được sao, xoắn hết ruột gan phèo phổi của người ta làm chi vậy T__T~

Thật ra truyện này thích nhất có lẽ là nam phụ số 1: Lục Nhất. Anh rất gần với hình tượng hoàn mỹ của tớ, dịu dàng, chung thuỷ.

Thường nam giới phụ kiểu này toàn bị nam chính lấn áp với cả nữ chính chà đạp không thương tiếc. Truyện này, Lục Nhất giống y như ngôi sao sáng vào bầu trời đêm đen thui không lối thoát của nữ chính, mà chị cũng nhìn thấy, cũng bị sự dịu dàng của anh làm đến tan chảy. Cho nên khi Lục Nhất chết, tớ thiệt là cầm lòng không đậu muốn giết TDO mà. 

Đọc dứt rồi rất đắn đo muốn bỏ truyện này vào danh sách xuất xắc hoàn hảo của tớ. Nhưng mà thảm quá, đau lòng quá, tuy fan hâm mộ truyện ngược nhưng như thế này đối với tớ cũng vẫn là cứa chảy máu hết tim gan. Thế nên thôi, tớ chấm 9.5/10