NHÂN VẬT PHẢN DIỆN HẮN QUÁ MỸ LỆ REVIEW

      21
Đam Mỹ EDIT fullĐam Mỹ EDIT ongoingĐam Mỹ EDIT dropReview Ngôn TìnhReview Đam MỹXuyên nhanh/Vô hạn lưuCổ đạiCận đại – HiệnđạiReview Film
Truyện đúng thể các loại tôi thích, xuyên thư/xuyên không dẫu vậy ẩn giấu bí mật rất mập được bật mý dần dần, tựa như như Giang công tử lúc này không lái xe, Sư môn hữu độc, Tú gia khí phách trắc lậu,….vậy. Ban đầu tôi lướt vèo vèo với drop. Đến hiện nay đọc lại bắt đầu biết mình suýt bỏ sang một câu chuyện hấp dẫn. Xuyên mà không phải xuyên chính là kiểu dễ làm cho tò mò nhất. Nếu xây dựng tốt sẽ thành một thành phầm hay, và Nhân đồ gia dụng phản diện hắn thừa phận mỹ lệ là một trong những tác phẩm thành công.

Bạn đang xem: Nhân vật phản diện hắn quá mỹ lệ review

Để tag xuyên thư trong truyện thực tế không ổn lắm, đúng hơn đề xuất là ngụy xuyên thư. Cụ giới văn minh ngắn ngủi của từ bỏ Hành đưa ra vốn chỉ là một trong những hồi hoa vào gương trăng trong nước. Dần dần lý trí của từ bỏ Hành Chi lớn hơn tất cả đã nhận ra sự khác biệt giữa câu chuyện hắn biết với tính giải pháp thật sự của các người hắn chạm mặt nơi hoang dã. Cách xen kẹt ký ức thừa khứ và hiện tại rất vừa phải, ko lấn át coi nhẹ vấn đề hiện tại, cũng không nhạt nhòa dễ lãng quên.

Từ Hành bỏ ra rất ưu tú, rất có thể trở thành bạch nguyệt quang của ngẫu nhiên ai. Hình thức bề ngoài anh tuấn tiêu sái, khung người đẹp đẽ đầy mức độ sống. Kiếm thuật tinh thông, tất cả chiếc quạt biến đổi ra được đủ hồ hết vật. Tính cách ôn nhu êm ấm trọng tình trọng nghĩa khiến cho người không giống không nhịn được mà mang lại gần. Từ bỏ Hành bỏ ra tấm lòng rộng lớn rãi, không khinh thường căm ghét ma đạo, yêu đạo, quỷ tu, không thể có ý tưởng “phi tộc ta ắt có dị tâm”. Gia đình tan nát, chủng loại thân chết, một trong những phần từ tay quỷ tu nhưng mà ra, nhưng từ Hành bỏ ra phân rõ trái phải, không biến thành hận thù đậy mắt, không rất đoan như Ôn Tuyết Trần. Từ bỏ Hành Chi cũng rất thông minh, tùy hứng gồm mức độ, biết tiến biết lùi. Hắn che phủ khuyết điểm, biết cách nào rất có thể chạm mang đến địa phương thướt tha nhất trong trái tim của tín đồ khác. Như phương pháp Từ Hành Chi dữ thế chủ động tránh Lục Ngự Cửu bị rơi phương diện nạ, từ bỏ Hành chi linh hồn xuất thể để ôm an ủi Chu bắc vào nam khi Chu Vân Liệt chết, từ Hành đưa ra khen Nguyên Như Trú là mỹ nhân dù nàng chỉ từ một bộ khung cốt, từ bỏ Hành chi chưa khi nào chê Đào Nhàn vô dụng mà còn cần sử dụng hết sức lực lao động bảo hộ cậu, từ Hành chi cõng Ôn Tuyết trằn khi y ngất xỉu xỉu và khuyến mãi y một chiếc xe lăn bền chắc nhất, trường đoản cú Hành bỏ ra quyến luyến vui lòng khi chạm chán huynh ruột từ Bình Sinh bỏ mặc lạnh nhạt với đố kỵ hắn dìm lại, trường đoản cú Hành Chi thân mật với Tạp Tứ vì gã là một người giỏi mặc kệ xuất thân ma tu, từ Hành chi yêu thương với coi lặng yên quân như phụ vương thật sự, từ Hành đưa ra chịu xà ấn cùng giữ bí mật để bảo hộ cho Cửu bỏ ra Đăng,….. Rất nhiều vô số vấn đề làm và cử chỉ của từ Hành Chi, đa số đều là câu hỏi tốt, hoàn toàn không trở thành hắn thành một thánh phụ, mà giống như mọi chuyện là lẽ đương nhiên, tự Hành Chi đề nghị làm ra hành động và cách cân nhắc tốt rất đẹp như vậy.

Từ Hành chi phóng khoáng tiêu sái, thao tác làm việc tuân theo phiên bản tâm, ko chịu mong thúc. Vì thế khi quyết định đồng ý Mạnh Trọng Quang, hắn không ngại ngùng thẹn thùng nhưng mà rất thoải mái và dễ chịu show ân ái. Ở hoang dã, từ Hành chi mơ hồ cùng hoang mang, tuy nhiên hắn lựa chọn tin yêu trực giác và phán đoán của bạn dạng thân. Hắn tin vào phần nhiều gì mắt thấy tai nghe rộng là ý thức chũm giới, hay chủ yếu Ôn Tuyết Trần mang mạo, truyền đến hắn. Đây cũng là một trong những điểm cộng của truyện, không để Từ Hành Chi băn khoăn dây dưa rất nhiều về vấn đề giết bạo gan Trọng Quang xuất xắc không. Ở địa điểm này, tác giả cho nhân vật đầy đủ không gian kiếm tìm lại cam kết ức cũ và xong mâu thuẫn hiện tại, không kéo dãn dài gây mệt nhọc mỏi. Chính tại vị trí đầu, nam chủ yếu Từ Hành chi vẫn ôm ác ý với to gan Trọng Quang cùng nghe theo “thế giới bỏ ra thức” (ý thức gắng giới) mà tín đồ đọc rõ ràng cảm giác được là không xứng đáng tin. Vị thế, tôi đã drop một thời hạn mới hiểu lại đó. Trong tương lai mới biết điểm đó được giải quyết và xử lý khá phù hợp và nhanh gọn lẹ lẹ.

Nhân vật Từ Hành Chi gần như là hoàn mỹ, nhưng có một điểm yếu là dễ dàng chiêu hoa đào. May là hắn luôn hành xử quyết đoán, mặt đường đường thiết yếu chính, không cố kỉnh ý mờ ám với ai nên không xẩy ra ghét vì điểm này, mà lại ngược lại, biến đổi nó thành ưu điểm, kiếm được rất nhiều người tốt với tri kỷ. Trường đoản cú Hành Chi giống như một viên nam châm hút từ có sức hút rất lớn, y hệt như nam công ty của một quyển tiểu thuyết vậy. Do đó, không khó hiểu lúc Cửu chi Đăng, dạn dĩ Trọng Quang tuyệt Nguyên Như Trú gần như yêu tự Hành Chi.

Mạnh Trọng Quang có một tình thân nóng bỏng và nồng nhiệt. Lúc đầu y theo trường đoản cú Hành đưa ra vì thấy thú vị, rồi dần phát triển thành chất thành đố kỵ cùng với Cửu đưa ra Đăng, muốn chiếm hữu Từ Hành Chi, mong khắc tự Hành đưa ra vào trong tim khảm. Y yêu trường đoản cú Hành chi rất nhiều, yêu nhiều hơn thế cả phiên bản thân y, coi trường đoản cú Hành chi là cả nạm giới. Tình thân của bạo dạn Trọng quang quẻ khá u ám và sầm uất với độc chỉ chiếm dục cường, cơ mà y biết đậy giấu cực kỳ tốt. Với y, thú vui của từ bỏ Hành Chi bắt đầu là quan trọng nhất. Y không đủ can đảm làm phần lớn gì khiến Từ Hành đưa ra tức giận. Y hại Từ Hành đưa ra không xem xét y, bỏ mặc y. Mạnh bạo Trọng quang đãng là thiên yêu, có năng lực trẻ trung và tràn đầy năng lượng và gần như là “thiên đạo đưa ra tử”, song Mạnh Trọng quang đãng nguyện cất hết nanh vuốt sợi nhọn của phiên bản thân, giả cỗ yếu đuối, nhu nhược, có tác dụng nũng từ Hành Chi. Trái ngược với vẻ âm u tàn ác thích tiết trước kẻ địch, tuyệt khi huyết mạch thiên yêu thương trong fan trỗi dậy, mạnh khỏe Trọng quang của từ bỏ Hành Chi là 1 đứa trẻ ưng ý khóc, thích dính vào Từ Hành bỏ ra không buông, thích ôm siết lấy Từ Hành chi từ đằng sau, yêu thích Từ Hành bỏ ra xoa đầu, xoa gáy như một động vật nhỏ, yêu thích Từ Hành bỏ ra khen ngợi, chỉ áp dụng mỗi cây kiếm bình thường mà từ bỏ Hành chi từng chọn cho mình…. Sự trái chiều hai phương diện của mạnh mẽ Trọng Quang có phần hơi khó tưởng tượng cùng như nhân cách phân liệt. Hình tượng to gan lớn mật Trọng Quang chuyển đổi nhanh xoành xoạch nhiều khi giật bản thân sửng sốt mới tiếp nhận được. Tuy nhiên, nó là 1 trong những điểm ấn tượng rất riêng trong bí quyết tạo dựng nhân đồ này. Khỏe khoắn Trọng Quang cũng có chút nào đấy khá tâm cơ. Ai bảo táo bạo Trọng quang đãng dính fan khắp nơi, đòi ôm đòi ngủ cùng Từ Hành Chi là do dục chiếm hữu lớn, mà không tồn tại tư tâm ý muốn Từ Hành Chi thân thuộc với tương đối thở với nhiệt độ khung hình của bạn dạng thân chứ?

Đặc điểm tôi mê thích nhất ở bạo gan Trọng Quang chính là tình yêu lâu dài không thay đổi với từ Hành Chi. Độc chiếm dục cường hãn có thể làm nhiều người sợ hãi, ở khỏe khoắn Trọng Quang, thì thành vật chứng của tình yêu đậm đà và tác dụng của vô vàn thương tổn trả giá trước đó. Trước khi biểu hiện hết thảy khả năng, to gan lớn mật Trọng quang quẻ phải chứng kiến Từ Hành chi chịu không ít vết thương. Tiếp đến vì một lần giận dỗi mà lại không về kịp dịp hắn bị vu khống, chỉ kịp thấy hắn tiết tươi đầm đìa. Cãi nhau ầm ĩ bởi khác biệt trong lưu ý đến khiến từ Hành Chi lâm vào cảnh bẫy của Cửu chi Đăng, mạnh Trọng quang đãng chạy mang lại hoang dã tra cứu kiếm, lại chỉ bắt được một xác chết bị rút xương cốt, ko linh lực, từ đầu đến chân đầy máu. Cảnh tượng này từ Hành đưa ra chỉ thấy vào mộng của dũng mạnh Trọng Quang, tuy nhiên hẳn là nó từng xảy ra. đều thứ thật như vậy, nỗi đau của táo bạo Trọng Quang thâm thúy như vậy, nếu chỉ cần tưởng tượng mới lạ. Mà sau đó Mạnh Trọng quang vẫn không phát điên. Y tiếp tục tìm kiếm Từ Hành bỏ ra ở hoang dại trong vô vọng suốt 13 năm. Khi gặp mặt được từ bỏ Hành Chi, cho dù bị hắn giơ dao định ám sát, khỏe khoắn Trọng quang đãng vẫn đồng ý tất cả, chỉ việc người y yêu thương muốn. Rồi từ Hành chi một thân phàm nhân không còn lần này cho lần khác chịu đựng tra tấn, chết đi, nhằm lại táo tợn Trọng Quang gần như là hỏng mất. Y áp dụng cấm thuật chế tạo pháp trận quay trở về lúc tự Hành Chi bắt đầu rơi xuống hoang dã. Từ bỏ Hành bỏ ra chết một lần, y trở về một lần, mang kệ sau đó phải trải qua toàn bộ khó khăn vất vả lần nữa. Một lượt lại một lần, phản béo từ nhân quả táo bạo Trọng Quang dấn về khiến y trở thành cả người đầy máu, tơ tác xan xác tự Hành Chi chạm chán được. Đó đang là lần thứ từng nào họ chạm chán nhau sinh sống hoang dã, mạnh khỏe Trọng Quang chắc chắn chẳng lưu giữ nổi nữa, tuy nhiên Từ Hành Chi bắt đầu là thứ 1 tiên. Nó để lại tuyệt vời sâu sắc mang đến hắn mặc dù hắn vĩnh viễn trù trừ được mạnh khỏe Trọng Quang vẫn trả giá nỗ lực nào hắn bắt đầu bình bình an an mà tồn tại biết hết toàn bộ sự thật.

“Sư huynh, ta thà thiêu bị tiêu diệt chính tôi cũng không hy vọng thương tổn sư huynh mảy may”.

“Sư huynh, ta nói rồi, ta chạy hết sức nhanh.”

“Sư huynh…Ta cố định phải tìm tới ngươi…. ở đâu ngươi cũng không được đi. Bất cứ thế như thế nào ta cũng có thể tìm được ngươi….Ta chạy, ta chạy rất nhanh.”

Dù vậy, tận mắt chứng kiến Từ Hành đưa ra chết hết lần này đến lần khác đã giữ giàng bóng ma không nhỏ trong vai trung phong trí khỏe khoắn Trọng Quang. Y gần như là không ngủ nổi bởi sẽ nhìn thấy ác mộng cảnh trường đoản cú Hành chi chết đi. Y không dám để từ Hành chi rời tầm mắt mình quá xa. Y dùng phần đa cách bảo vệ Từ Hành bỏ ra trước nguy hiểm, không bao giờ để tự Hành chi mạo hiểm một mình. Cả quả đât của khỏe mạnh Trọng quang quẻ chỉ có Từ Hành Chi. Y do Từ Hành đưa ra mà sống, vày Từ Hành bỏ ra mà chết. Y làm mọi câu hỏi vì từ Hành Chi. Việc y bức tường ngăn Từ Hành chi về cứu giúp viện mang lại Phong Lăng sơn ngày đó đó là bắt mối cung cấp từ tứ tâm không thích Từ Hành đưa ra về chui nguồn vào rọ. Đó chắc rằng là việc sai lạc lớn duy nhất và gần như duy nhất dũng mạnh Trọng Quang khiến ra. Muốn tốt cho trường đoản cú Hành Chi, song sau cùng lại gây xích míc nội cỗ và rơi vào tình thế bẫy dựng sẵn của Cửu đưa ra Đăng, đề nghị xa cách người yêu 13 năm. Hoàn toàn có thể Mạnh Trọng Quang để ý đến cực đoan ích kỷ quá đề nghị phán đoán không nên lầm, dẫu vậy, y đang trả giá khủng suốt quãng vài ngày sau đó. Trách y cũng ko trách nổi. Bài học này quá nhức khổ, y không dám khiến nó xảy ra lần nữa. Vì vậy khi xẩy ra chuyện với Đào Nhàn, y trực tiếp thắn nói ra. Tuy y vẫn từ bỏ mình công ty trương sắp đặt giết Đào Nhàn, không nhiều nhất, y núm thay đổi, lưu ý đến đến trọng điểm tình từ Hành đưa ra hơn. Sau đó y cũng đã cố gắng tìm lại tàn hồn của Đào nhàn hạ để cứu vãn cậu lần tiếp nữa rồi.

Tình yêu giữa Từ Hành bỏ ra và mạnh mẽ Trọng Quang cực kỳ đẹp, rất tự nhiên, y như hai bạn sinh ra là giành cho nhau vậy. Bạo dạn Trọng quang yêu làm nũng, thỏa mãn tư tưởng muốn chăm lo quản giáo người khác của tự Hành Chi. Từ bỏ Hành đưa ra thẳng thắn chân thành, bao dung đồng ý mọi ưu yếu điểm của to gan lớn mật Trọng Quang. Từ bỏ Hành bỏ ra sợ kiến sợ hãi sâu, táo bạo Trọng quang quẻ thì khiến tất cả sâu bọ sợ hãi. Thi thoảng còn tồn tại play dây leo/xúc tu, tình thú vậy còn gì~~~

Trong lúc CP chính ngọt ngào show ân ái ngược bị tiêu diệt FA, phái nam phụ Cửu đưa ra Đăng lại là một trong những tình cảnh khác. Kỳ thực mấy ký ức đầu của từ bỏ Hành Chi, quan trọng đoạn thời gian Mạnh Trọng Quang mới đến Phong Lăng sơn, tôi cảm thấy Từ Hành đưa ra và mạnh dạn Trọng Quang không phân cao thấp, và tất cả điểm tương đối tương tự. Hai người này đều rất u ám và cực đoan. Một bên là gồm huyết mạch thiên yêu, một bên bao gồm huyết mạch ma đạo, chẳng ai hơn yếu ai cả. Cửu bỏ ra Đăng còn là người gặp Từ Hành đưa ra trước, ở mặt Từ Hành bỏ ra trước. Mặc dù Cửu bỏ ra Đăng không giả bạch liên hoa được như to gan lớn mật Trọng Quang, không làm lơ được sự trường đoản cú ti sâu thẳm trong trái tim mà dính vào câu dẫn từ bỏ Hành Chi. Đây là điểm đặc trưng nhất khiến cho Cửu đưa ra Đăng thua trước mạnh mẽ Trọng Quang. Cửu bỏ ra Đăng thừa kiềm chế bạn dạng thân. Rất khác Mạnh Trọng quang chẳng sợ hãi gì cơ mà ở mặt sư huynh những lúc phần nhiều nơi, Cửu bỏ ra Đăng lo ngại thân phận của mình ảnh hưởng đến thanh danh của tự Hành Chi, sợ Từ Hành đưa ra bị mọi tín đồ chỉ trỏ, đồn đãi. Hắn đã chẳng chú ý Từ Hành đưa ra là tín đồ không câu nệ tiểu tiết, chẳng màng ánh mắt người đời. Ví như không, lúc Cửu bỏ ra Đăng huyết quản thức tỉnh, tự Hành chi mọi biện pháp bảo vệ, bị đồn là đoạn tụ, đã lập cập bác bỏ rồi.

Cửu đưa ra Đăng giống khỏe khoắn Trọng Quang, chưa hẳn nhất kiến chung tình nhưng mà trải qua tế thủy trường lưu, chìm chìm trong ôn nhu ấm áp của tự Hành Chi, mới gồm tình yêu. Tiếc là hắn quan tâm đến lo sợ quá nhiều. Với thân phận là bé tin của ma đạo ở chính đạo, Cửu đưa ra Đăng luôn làm việc cẩn trọng không để tín đồ bắt được khuyết điểm. Cho nên vì vậy có thích thú quyến luyến sư huynh mang lại đâu, hắn quan trọng vượt qua lôi trì, hành xử khác các đồng môn. Chắc hẳn rằng nếu hắn biểu thị như mạnh dạn Trọng Quang, khoác kệ toàn bộ mà thể hiện xúc cảm và ước ao ước thật sự của bản thân, thì không chắc mạnh dạn Trọng quang đãng đã chiếm hữu được tiên cơ. Mãi cho đến khi Cửu chi Đăng biết mạnh dạn Trọng Quang cùng Từ Hành Chi là 1 đôi, từ bỏ Hành bỏ ra lại vốn biết bạo dạn Trọng quang đãng là thiên yêu, hắn mới biết mình nực cười tới cả nào. Hắn đã bỏ dở cơ hội giỏi nhất.

Mặc dù vậy, nếu Cửu bỏ ra Đăng quay trở về quá khứ, hắn sẽ vẫn làm như vậy. Cố mới đúng là Cửu đưa ra Đăng, tương khắc và nghiêm kỷ. Cửu chi Đăng không được ma đạo kính chào đón, bị đẩy đi làm con tin, ở chính đạo càng đề xuất cẩn thận, “phi tộc ta ắt bao gồm dị tâm”. Từ chính nghĩa về tổng lũ ma giáo, Cửu đưa ra Đăng cũng bị đề phòng bởi vì Cửu đưa ra Đăng lớn lên nhờ nhân sĩ thiết yếu đạo, không có tính biện pháp thích sát cường bạo như đám ma tu. Hai mặt thụ địch, không chốn dung thân, Cửu chi Đăng rất cô độc, vô cùng mệt mỏi. Lục Vân Hạc không tin được, Tạp Tứ mải chơi bời không ân cần hắn nhiều. Suốt quãng thời hạn lên mở màn ma đạo, Cửu đưa ra Đăng vất vả khổ cực, lại không có người chia sẻ cùng. Hồ hết ký ức êm ấm an bình hồi nghỉ ngơi Phong Lăng sơn với tự Hành bỏ ra càng trở nên rõ ràng. Đó là quãng thời hạn hạnh phúc độc nhất của Cửu bỏ ra Đăng, nhất là khi biết từ bỏ Hành Chi làm những gì cho mình, áy náy dằn vặt cầm cố nào lúc không thể giữ mình sống lại Phong Lăng sơn. Từ thời gian thành ma, chấp niệm về từ bỏ Hành đưa ra trong Cửu chi Đăng ngày càng thấm sâu bén rễ thành đại thụ. Ban đầu hắn về ma đạo, một trong những phần do bị uy hiếp, 1 phần khác lại là tư tâm, hy vọng tạo thành nghiệp lớn, đứng trên tất cả, để hoàn toàn có thể quang minh thiết yếu đại hỏi từ bỏ Hành đưa ra làm đạo lữ. Hắn chần chờ rằng đó là một trong những bước đi không trở lại, khiến cho ngăn phương pháp giữa họ ngày càng xa.

Có lẽ hình hình ảnh này quá mức cần thiết lóa mắt, Cửu bỏ ra Đăng làm cho càn nhưng tưởng tượng vớ cả kỹ năng cùng sư huynh mặt nhau. Hắn chỉ ước ao tưởng tượng, tất cả tội gì chứ?

Nhưng mà, ai bảo hắn hiện ra là ma. Chẳng sợ chỉ là tưởng tượng, cũng đã là tội lỗi khôn xiết lớn.

“Ma đạo Cửu chi Đăng, cảm ơn sư huynh nhiều năm quan lại tâm. Lần này…trở về tổng đàn, không thể ở lại, xin sư huynh sau này, nạp năng lượng cơm nhiều hơn, chiếu nuốm thân thể, không được… không được cảm lạnh.”

Sau khi Từ Hành đưa ra bị vu khống, nên bỏ trốn cùng táo bạo Trọng Quang, tĩnh lặng quân Nhạc Vô trần chết, Phong Lăng sơn ko trở về được, Cửu chi Đăng gần như là cuồng loạn muốn bùng nổ. Ko thì đã không có một loạt sự việc sau này. Kẻ đáng buồn ắt gồm chỗ xứng đáng trách. Trước những câu hỏi làm tàn tệ của Cửu đưa ra Đăng, có thể trách mắng hắn, mà lại nếu nhìn cục bộ sự việc, tôi lại ko nỡ. Cửu chi Đăng chưa từng muốn sợ chết bạn bè người thân quen của trường đoản cú Hành Chi. Kín của từ Hành bỏ ra là hắn nói lỡ lúc đau đớn uống say. Ôn hay Trần chết vì căn bệnh đau tim phạt tác vì chưng chống cự ma đạo quá mạnh. Khúc Trì bị đánh gần chết vì đám cấp dưới tự nhà trương. Quảng che quân bị tóm gọn rồi ném cho cửa Phong Lăng sơn, khiến đám đệ tử kiên định chiến, cũng là cung cấp dưới tự công ty trương để thăm dò lòng trung trọng điểm của Cửu chi Đăng cùng với ma đạo. Chu Bắc Nam, Chu Huyền,…bị ném vào hoang dã bởi không đứng ra bảo đảm an toàn Từ Hành chi trước đó. Chu Huyền cùng Chu nam bắc là bị tiêu diệt dưới tay phái nam Ly. Nguyên Như Trú, Hoàng tô Nguyệt với vô số môn sinh tự nguyện vào hoang dã chứ không hề đầu hàng. Nguyên Như Trú lâm vào cảnh hồ nước tất cả tính ăn mòn mạnh mới thành bộ xương. Vớ cả thảm kịch của đều người không hề trực tiếp từ bỏ Cửu bỏ ra Đăng ra tay, lại dính dáng không nhỏ đến hắn. Bắt buộc nói rằng hắn là lý do chủ yếu ớt nhất mang đến mọi khổ cực của những người dân khác. Bản thân Cửu đưa ra Đăng chắc rằng đã không nghĩ tới sự việc sẽ đi xa đến mức này. Hắn chỉ là mong mỏi trả thù mang lại sư huynh, search lại bên cũ của mình, dẫn đầu tất cả, cần sử dụng quyền lực để sở hữu được sư huynh. Một bước sai, ngàn vạn sai.

Xem thêm: 8 Loại Rau Củ Tốt Cho Cả Bà Bầu Ăn Rau Cải Có Tốt Không ? Những Loại Rau Tốt Cho Phụ Nữ Mang Thai

“Sư huynh, đừng đi…Sư huynh, ta biết sai rồi. Ta không thích trở về, xin ngươi đừng đưa ta về ma đạo.”

“Ở khu vực đó ai ta cũng không biết…Sư huynh, ngươi truất phế công lực của ta đi, để ta nghỉ ngơi lại Phong Lăng sơn làm cho cận thị của ngươi, ta đồ vật gi cũng hoàn toàn có thể làm…”

Cửu đưa ra Đăng sở hữu quyền hành, khống chế ma đạo không cho thao tác ác như giết tín đồ hút máu, quản lý rất tốt, tín đồ dân bình yên hưởng lạc. Cơ mà nó tất yêu tẩy được máu tươi ngấm đẫm tay hắn, cần thiết phủi đi những câu hỏi hắn đã làm cho với trường đoản cú Hành Chi, với mọi người ở tứ môn. Đáng lý ra, Cửu đưa ra Đăng phải là 1 trong những kẻ bội nghịch diện thù ghét máu tươi đầy mình. Chẳng gọi sao, tôi lại ko ghét nổi nhân thứ này. Hắn khôn xiết cô độc. Suốt hơn chục năm hắn chỉ rất có thể tin tưởng tỉnh giấc thi Ôn Tuyết Trần, chỉ rất có thể uống trà thì thầm với vị tri kỷ này. Sự hiện diện của Ôn Tuyết è cổ trong 13 năm như một mẫu phao cứu vớt sinh đến tâm sự nặng nề của Cửu bỏ ra Đăng. Không kinh ngạc lắm khi Cửu bỏ ra Đăng quý trọng và thương tiếc Ôn Tuyết Trần cho tới chết, cũng nuối tiếc không phát hiển thị điểm tốt của Tôn Nguyên Châu mau chóng hơn, nhằm gã thành một tri kỷ khác. Cả cuộc sống hắn một thân một mình, hi hữu lắm mới gặp gỡ được một tín đồ hắn rất có thể coi là tri kỷ, đến mức Ôn Tuyết Trần có tác dụng sai hắn cũng tất yêu giết được. Đáng thương có tác dụng sao…. Hắn nhận tất cả mọi phạm tội về phía mình, tất cả cái chết của sư phụ u tịch quân. Đến lúc chết hắn vẫn không chịu đựng nói mang lại Từ Hành đưa ra sự thật. Hắn ao ước Từ Hành bỏ ra hận hắn. Ko yêu được thì chỉ bao gồm hận mới khắc sâu vào trí nhớ, xung khắc sâu vào trái tim. Với quả thật Từ Hành đưa ra hận hắn, vừa đau vừa hận. Người mình luôn coi là đệ đệ, cưng chiều bảo đảm từ nhỏ mấy chục năm lại khiến cho mình bế tắc vô cùng, yêu thương mài mòn qua từng sự kiện, còn sót lại chỉ là xích míc khổ sở mà thôi. Một câu xin lỗi của Cửu đưa ra Đăng tất yêu đổi lại tất cả những thứ đã mất đi suốt thời hạn qua.

Cửu đưa ra Đăng trải sang 1 cuộc đời quá căng thẳng mệt mỏi và đau thương. Hắn đi mỗi bước từng cách sai, lại không ai chỉ bảo hắn, gợi ý hắn đi đúng hướng. Cơ hội hắn sắp tới nhập ma, hắn đang van xin từ Hành chi giết hắn. Hắn ko nguyện thành ma, làm cho ma sẽ không còn thể ở bên sư huynh nữa. Hắn chỉ ao ước làm người thông thường tùy tùng bên bạn Từ Hành Chi. Thành ma, phần đông điều hắn lo âu đều biến hóa sự thật. Ma đạo không dung, chính nghĩa không tha, ngày ngày như đi trên băng mỏng. Thân phận đổi khác khiến khoảng cách giữa mình và bạn mình yêu thương xa vời. Chấp niệm trung tâm ma sâu dần, Cửu bỏ ra Đăng trở nên đến không hề là Cửu bỏ ra Đăng lẽo đẽo theo tự Hành Chi, đỏ mặt lúc được tiếp xúc thân mật, hổ ngươi ngùng lúc được khen ngợi,… Hắn nói hắn không ân hận hận, vì một Cửu đưa ra Đăng nhập ma, đang chỉ biết có tác dụng như vậy bất chấp hậu quả. Hắn vẫn yêu từ bỏ Hành Chi, cực kỳ yêu, tuy nhiên hắn phát âm họ mãi sau là ko thể. Đại cụ cũng mất, Cửu chi Đăng không còn gì khác cả. To gan lớn mật Trọng Quang tấn công một chưởng, hắn không tránh được, máu chảy gần như cạn kiệt. Hắn vẫn nỗ lực giữ một con đường sinh cơ, để gặp gỡ lại tự Hành Chi, để bao gồm tay sư huynh mình yêu tốt nhất đâm bị tiêu diệt mình. Ước nguyện của Cửu đưa ra Đăng rất đơn giản, biến chuyển phàm nhân, được trường đoản cú Hành Chi phát hiện và dẫn về Phong Lăng sơn. Khi đó, không có huyết mạch với thân phận chống trở, hắn hoàn toàn có thể ở mặt sư huynh của hắn mãi mãi. Ước vọng bé dại nhoi nhưng mà đầy chua xót. Đến tận dịp nhắm đôi mắt xuôi tay, Cửu bỏ ra Đăng không còn biết hắn chết trong thâm tâm Từ Hành Chi, hệt như Từ Hành Chi đo đắn cái chết của im thin thít quân xuất xắc vụ vấn đề vu oan giá bán họa tự Hành chi vốn quan yếu tính lên Cửu đưa ra Đăng vậy. Thật sự công bằng… hy vọng có kiếp sau, hay những ở một thế giới song song, Cửu chi Đăng hoàn thành được trọng tâm nguyện của mình. Tín đồ này xứng đáng trách, lại quá đáng thương.

“Tiểu Đăng ko tham lam, chỉ mong muốn một mái ấm gia đình khói lửa bình thường, trung bình mười cha mười tứ tuổi, cùng người nhà náo loạn, rời công ty trốn đi, không có tiền ăn cơm, được sư huynh nhặt về Phong Lăng sơn… Nói vậy, tất cả đều sẽ không còn phát sinh đúng không?”

“Cửu đưa ra Đăng thật sạch sẽ kia…tại thời đặc điểm này chờ sư huynh cho tới đón. Sư huynh, ngươi tuyệt nhất định yêu cầu tới nhé.”

Các CP phụ thì có đủ SE, HE, OE. CP qua đường như im re quân Nhạc Vô è x Tạp La cùng Diệp té Y x nam giới Ly là SE, không bí quyết nào nỗ lực đổi. CP ngôn tình duy nhất là Ôn Tuyết nai lưng x Chu Huyền là chuẩn SE, khá giày vò. Nguyên Như Trú x từ bỏ Bình Sinh còn chẳng xem như là một CP bằng lòng nữa. Đào thư thả x Khúc Trì sau một hồi ngược thì vẫn may là OE. Mỗi Lục Ngự Cửu x Chu bắc vào nam là như ý HE như CP chính.

Lục Ngự Cửu là quỷ tu, tính cách lại hiền lành, có phần nhút nhát. Với Lục Ngự Cửu, Thanh Lương cốc vô thuộc quan trọng, với sư huynh Ôn Tuyết Trần khiến cậu vô cùng hâm mộ. Chết choc của Ôn Tuyết Trần và sự sụp đổ của Thanh Lương ly là cú tấn công thật mạnh tay vào Lục Ngự Cửu. Cậu nguyện tiến vào hoang dã, và đề xuất bỏ qua đạo tu đưa sang quỷ tu. Cậu thu thập tàn hồn của những sư huynh sư tỷ đã vứt mình, một fan gánh vác trách nhiệm nặng nề hà với ước mong có thể gây dựng lại Thanh Lương cốc. Cậu đeo mặt nạ vị khuôn mặt thật của cậu thừa thiếu tính uy hiếp, cùng một lý do nữa là cậu sợ hồ hết người nhận biết Lục Ngự Cửu là quỷ tu. Cậu cực kỳ tốt, êm ấm và vơi dàng. Chu bắc vào nam tức giận nói nặng nề lời hay khiến chuyện khó tính đến nút nào, cậu vẫn bao dung tất cả. Cậu dành toàn bộ tinh nguyên mang đến Chu Bắc Nam, để chắc chắn rằng hắn không bị thương lần nữa. Cảm xúc của Lục Ngự Cửu cùng Chu Bắc Nam chính là oan gia hoan hỉ, dựa dẫm bên nhau biến thành tình yêu. Ở chỗ chó nạp năng lượng đá gà ăn sỏi, Chu nam bắc làm quỷ nô chỉ hoàn toàn có thể chạm vào Lục Ngự Cửu. Lục Ngự Cửu im tĩnh ít nói có một Chu bắc vào nam hay rầm rĩ bên cạnh. Việc đến nhau là mau chóng muộn mà thôi.

Tôi cực kỳ thích nhân đồ vật Chu Bắc Nam. Hắn là 1 trong kẻ độc mồm độc miệng, nhưng mà kỳ thực không có mấy trung tâm cơ. Chu bắc nam đối xử với tất cả người rất tốt. Tình bằng hữu, tình thân, phần đa được trân trọng. Đau đớn nhất bắt buộc là hình hình ảnh một nửa vong linh của hắn cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng thời điểm chết. Bị tiêu diệt một bí quyết đầy ân oán giận, bị tiêu diệt khi bị kích thích do cái chết của Chu Huyền và sự mở ra của con cháu gái Chu Vọng. Tưởng tượng ra hình ảnh này, không hiểu biết nhiều sao thấy cứ nhói nhói trong tim. Sau này chính phụ thân Chu Vân Liệt cũng áy náy và ân hận lỗi rồi từ sát. May mắn thay, Chu Bắc Nam vẫn còn đấy Chu Vọng, còn Lục Ngự Cửu, từ Hành Chi, Khúc Trì… Hắn ko cô đơn.

Nhân đồ gây nhiều không thể tinh được khó đoán độc nhất là Ôn Tuyết Trần. Qua cam kết ức của tự Hành chi và lời hội thoại của mọi người, Ôn Tuyết trần là bằng hữu thân thiết, ghét kẻ khác đạo cơ mà vẫn biết phân minh đúng sai chứ không hề chém giết mổ lung tung. Tuy nhiên, thứ nhất Ôn Tuyết è cổ xuất hiện, lại là fan dưới trướng Cửu chi Đăng. Rồi từng kín được gạch trần. Việc Ôn Tuyết Trần có ký ức và ý tưởng trọn vẹn khác đều người, Ôn Tuyết Trần giả “ý thức vậy giới” lừa từ Hành đưa ra giết bạo phổi Trọng Quang, Ôn Tuyết nai lưng là tỉnh thi…không điều như thế nào là dễ ợt đoán được cả. Kết cục của Ôn Tuyết è thì càng chưa hẳn nói, vừa đau thương, vừa tự nhiên và thoải mái như vẻ bên ngoài chỉ tất cả mỗi con phố đó nhằm đi vậy. Thức giấc thi như trường đoản cú Bình Sinh còn rất có thể nhớ được từ bỏ Hành chi và Nguyên Như Trú, thì tất nhiên Ôn Tuyết Trần rất có thể nhớ lại được. Kẻ luyện Ôn Tuyết nai lưng thành tỉnh giấc thi, dù có tài giỏi cho đâu, cũng ko thể trọn vẹn xóa phần lớn trí nhớ, chỉ rất có thể phong ấn lại. Kích ham mê là cách tốt nhất, và Chu Huyền là chìa khóa. Nhóm fan Chu bắc vào nam và tự Hành đưa ra nói núm nào, Ôn Tuyết trần cũng xem là nói dối, bịa chuyện. Từ bỏ Hành Chi chứng minh năng lực yếu hèn ớt của thần khí, và nói tới Chu Huyền, new kích đụng Ôn Tuyết nai lưng đến chiêu mộ Chu Huyền, dù chính Ôn Tuyết Trần chẳng biết mình bị làm cho sao. Tiếp đến là một loạt sự kiện đắng cay và chua xót. Tưởng tượng ra cảnh tượng Ôn Tuyết è đào mộ tìm thấy xương cốt cùng di đồ của Chu Huyền, rước lại ký kết ức tản mát, rồi thử giết chính mình. Máu phun đẫm vách hang động, tuy nhiên Ôn Tuyết trần không chết được. Hắn biết mình không nên rồi. Hắn thật sự là 1 trong những xác chết sống dậy. Hắn hãm hại anh em và đồng môn của hắn. Bên trên tay của hắn lây truyền máu tươi ít nhiều người, có toàn bộ cơ thể hắn thân quen biết. Với hắn tổn thương nhỏ của hắn cùng Chu Huyền. Chu Vọng, Ôn Vọng, đứa con hắn đã từng mong chờ từng ngày một nó ra đời. Ôn Tuyết è cổ không gặp lại Chu Vọng, không sở hữu và nhận Chu Vọng, mà tự mình đào hố chôn mình ở bên cạnh Chu Huyền. Hắn không chết được, buộc phải đây sẽ là 1 giấc ngủ dài, giấc mộng vĩnh viễn, khiến cho hắn cảm thấy yên tâm và lử thử hơn. Nếu không xảy ra sản phẩm loạt hành vi dưới ý thức bị sửa chữa, hẳn Ôn Tuyết Trần vẫn lựa chọn trả thù rửa hận, xây đắp lại sư môn. Nuối tiếc là gần như thứ vượt khó gật đầu với hắn. Vì vậy hắn gạn lọc chôn vùi chủ yếu mình. Đau đớn biết bao, ở một góc chỗ hoang dã, gồm một tỉnh giấc thi nguyện nằm ngủ vùi bên dưới lớp đất sâu, vùi đi thừa khứ mờ mịt và khổ sở.

Ôn Tuyết Trần và Chu Huyền, sinh sống không bình thường chăn, bị tiêu diệt thì bình thường huyệt.

Có lẽ không để cho Chu Vọng biết sự thật sẽ xuất sắc cho cô bé nhiều hơn chăng? Từ dịp sinh ra, Chu Vọng đã không có mẹ, cũng chẳng biết phụ vương là ai. Chu Vọng được nuôi khủng bởi Đào Nhàn, Khúc Trì, và Chu Bắc Nam. Cuộc chạm chán gỡ thứ nhất của Chu Vọng với Ôn Tuyết nai lưng quá thảm thiết. Ôn Tuyết Trần muốn giết Lục Ngự Cửu, khiến cô bé nhỏ coi hắn là kẻ thù. Vượt trình tiếp nối đến khi Ôn Tuyết è cổ nhớ ra với tự chôn mình khá ngắn ngủi. Một Chu Vọng đơn thuần như tờ giấy trắng, không hiểu tranh chấp đấu đá bên ngoài, sẽ không thể gọi được hầu hết gì đã xẩy ra ở Thanh Lương cốc, hay cha mình tại sao lại thành như bây giờ. Tương lai lúc được nghe nói lại, chắc hẳn rằng phần nhiều sẽ là về một Ôn Tuyết Trần có tài nhưng tệ bạc mệnh, bao gồm bệnh tim tất yêu phát huy hết năng lực của mình, cùng một vị chủng loại thân hiên ngang dũng cảm, đứng ra gánh vác Thanh Lương cốc chống đỡ thời điểm hỗn loàn nhất. Chứ tôi không cho là tỉnh thi Ôn Tuyết è được nhắc tới nhiều, trừ khi Chu Vọng đã tiếp nối thế sự, đủ để bao dung và chấp nhận quãng thời hạn đó của thân phụ mình.

Nhân thiết bị huynh trưởng từ Bình Sinh thì vốn không xấu. Gã tị tỵ đố kỵ với từ Hành Chi, không sai. Nhưng lại gã vẫn chăm sóc bảo vệ cho Từ Hành đưa ra từ nhỏ đến lớn. Trường đoản cú Hành Chi là một trong những loại trách nhiệm, tuy vậy Từ Bình Sinh đã vứt cả chân tâm. Bởi vậy Từ Bình Sinh không hề ước ao hãm sợ Từ Hành Chi. Những hành động như lặng lẽ ngáng chân (theo lời kể của đồng môn), hay như ám chỉ từ Hành chi giao du cùng với ma đạo và không chấp thuận Từ Hành đưa ra là đệ đệ ruột khi Từ Hành chi bị vu oan, đều bởi vì Từ Bình Sinh đang nghĩ rất đối chọi giản, sẽ không có hậu quả vượt tồi tệ nào, cùng lắm là trách phạt cơ mà thôi. Tự Bình Sinh băn khoăn Quảng đậy quân luôn sợ trường đoản cú Hành bỏ ra giao du với những người theo đạo khác, và tìm thời cơ diệt từ Hành bỏ ra lấy lại thần khí. Tự Bình Sinh cũng không đoán được lúc đặc biệt nhất, thanh vắng quân bị Tạp La chiếm thân thể. Do đó Từ Hành bỏ ra bị vạc roi khôn cùng nặng, và Từ Hành bỏ ra bị vu oan giáng họa là quỷ tu, bị đóng góp đinh lên tường, huyết chảy đầy đất. Không nắm ý, lại là ngòi dẫn cho thảm kịch sau này. Trường đoản cú Bình Sinh hối cũng đã muộn. Song trên tất cả, gã vẫn trả giá. Cửu đưa ra Đăng luyện gã thành thức giấc thi, sử dụng ảo cảnh phát triển thành gã thành cỗ dạng của bản thân mình và bị trường đoản cú Hành bỏ ra đâm, một bí quyết thay từ bỏ Hành đưa ra trả thù. Gã được ghép thân xác lần nữa và gã vẫn thân thương đệ đệ khôn cùng nhiều. Bằng chứng là là tỉnh thi mơ hồ đi lại, trường đoản cú Bình Sinh chỉ nhớ phải đi tìm kiếm Từ Hành Chi. Được hôm tỉnh giấc táo, gã chạy cho trước Cửu chi Đăng đòi từ bỏ Hành Chi, bị tiến công tan, ghép xác, tái diễn vòng tuần trả luẩn quẩn quanh đó. Không tồn tại Tạp Tứ, vững chắc gã đang thành thi thể tan nát từ lúc nào ko hay. Vào đám sư huynh sư đệ đồng môn, từ bỏ Bình Sinh cũng là fan duy nhất phân biệt được Nguyên Như Trú trong dấu xương cốt. Gã không ví dụ rất những thứ, chỉ không thay đổi một tấm thực bụng với Nguyên sư tỷ. Một xác chết, một cỗ xương, đẹp mắt đôi lắm ấy chứ (theo cả nghĩa black lẫn nghĩa bóng luôn). Mặc dù vậy chấm dứt Từ Bình Sinh lựa chọn đi tìm kiếm Từ Hành bỏ ra tiếp. Gã lưu giữ đệ đệ bé xíu bé 4 tuổi chứ không nhận thấy Từ Hành bỏ ra trưởng thành. Gã đi theo Tạp Tứ, tín đồ tôi thấy JQ với nhau cũng không ít. Cả đời từ bỏ Bình Sinh hẳn mãi u u mê mê như vậy. Ít nhất, fan gã quý trọng an toàn.

Nguyên Như Trú là 1 nhân trang bị phụ đáng thương. Sư huynh khước từ mình, tông môn sụp đổ, từ bỏ mỹ nhân biến thành xương khô, cho tư biện pháp tranh giành sư huynh chẳng còn, Nguyên Như Trú chọn lựa sống do mọi người, thành y sư chữa trị lúc đề nghị thiết. Nàng biết phương pháp vượt lên khó khăn để sinh sống tốt, thay đổi mình trở nên bổ ích nhất. Hoàng tô Nguyệt định mệnh cũng buồn vô cùng, tự nguyện tiến vào hoang dã chứ không hàng, lại đẩy phiên bản thân vào hiểm cảnh, biến hóa đến không hề là thiết yếu mình. Nhân đồ phụ như Quảng phủ quân thì quanh đó tình huynh đệ thân mật với vắng lặng quân, tôi chẳng say mê điểm như thế nào khác, chỉ thấy cổ hủ và thay chấp. CP phụ nam giới Ly x Diệp vấp ngã Y là vậy thân văn, tag tra công nhân tiện thụ, ngược, kết SE. SE là đáng lắm. Diệp té Y mãi mãi không tha thứ mang đến Nam Ly. Phái mạnh Ly thì sống cao ngạo, đắn đo mình sai nơi nào. 10 năm sau vẫn chưa chắc chắn mình sai vị trí nào, hoặc hoàn toàn có thể tác giả không đi sâu vào tư tưởng Nam Ly kế tiếp nên tôi bỏ dở điều này chăng? Nói phổ biến tội lỗi của nam Ly là không bỏ qua mất được. Diệp té Y chỉ với lại tàn hồn, ko thấy nói đến, có lẽ bị vong linh của tự Hành chi nuốt, hoặc bị phản lớn rồi. Tôi thì hy vọng cậu được đầu thai gửi thế, có cuộc sống thường ngày mới giỏi đẹp hơn. Phái mạnh Ly là quỷ, bị tiêu diệt đi chẳng tất cả kiếp sau, buộc phải cứ bị tiêu diệt không nhắm mắt do đó đi. Gieo gió gặt bão cả thôi.

CP lặng ngắt quân x Tạp La new gọi là tạo sửng sốt. Đây là XXX nhiều quá ra chân tình. Tạp La trở thành thái, ưa thích huyết, hoàn toàn đi ngược lại với vắng lặng quân Nhạc Vô Trần. Yên lặng quân sử dụng mọi cách ngăn cản Tạp La, kể cả hủy nguyên anh của mình, cũng là bình thường. Hai fan này khác biệt quá nhiều, cần yếu dung phù hợp được, sẽ định sẵn là SE. Ấy vậy cơ mà Tạp La còn cười cợt cười nói chết tất cả nhau nữa chứ. Có thể Tạp La còn chưa kịp hiểu yêu thương là gì, nên bộc lộ có phần điên loạn như vậy. đo đắn nếu Tạp La hủy hết sơn môn bao gồm đạo, sẽ làm gì Thanh Tĩnh quân? Đoạt xá hoàn toàn khiến yên lặng quân phát triển thành mất, tuyệt sang một khung hình khác bắt đầu quá trình tương ái tương sát? dù cái nào cũng là kết SE đi, không chuyển đổi được. Đến phiên nước ngoài Thanh Tĩnh quân trùng sinh tác giả còn để SE là phát âm rồi đó (dù đúng ra thấy như là OE hơn, Tạp La chọn lựa tiến vào khung người Thanh Tĩnh quân như kiếp trước, lại với mục đích trái ngược).

Sự biệt lập giữa hồi ức cùng hiện thực để lại rất nhiều nuối tiếc. Những con fan đã ra đi mãi mãi ko trở lại, đều khung cảnh chỉ tất cả trong trí nhớ khiến cho sự tiêu điều, lạc lõng. Không hề Ôn Tuyết Trần, bốn người đồng bọn chỉ có Từ Hành Chi, Chu Bắc Nam, Khúc Trì. Lục Ngự Cửu dưới sự kỳ vọng và khích lệ từ hồ hết người, đứng lên sửa chữa thay thế Ôn Tuyết Trần quản lý Thanh Lương cốc. Không còn Chu Tuyền dịu dàng êm ả lại kiên cường, bù lại có một Chu Vọng tò mò đối với mọi máy xung quanh. Không hề Thanh Tĩnh quân, Quảng lấp quân, lớp nhân tài tiếp đến tiếp cai quản sơn môn, xong việc phục hồi cố hương của mình. Quá khứ hạnh phúc đáng giá để người ta hoài niệm, tuy vậy hiện tại và tương lai càng yêu cầu được trân trọng và hướng tới. Nhớ tiếc là đương nhiên. Chỉ là tránh việc sống mãi vào đó, mà phụ thuộc vào sự tiếc của thừa khứ, khiến bản thân ko nuối tiếc nuối ở lúc này và tương lai.

Plot twist vào truyện không thật phức tạp, gồm phần dễ dàng đoán, dẫu vậy đủ gây tò mò và hiếu kỳ và cuốn hút xuyên suốt câu chuyện. Cấu tứ rõ ràng, điểm làm sao ra điểm đó. Những nhân vật tạo rõ ràng, có điểm nhấn. Tuy nhiên, có một lỗi nhỏ, kia là tác giả không đi sâu vào diễn biến tâm lý nhân vật. Cảm xúc nhân đồ dùng có, tuy nhiên cái sự gửi biến, dằn vặt day dứt, đều chưa được thể hiện hết sức (ngoại trừ những nhân thiết bị kết SE định sẵn như Ôn Tuyết Trần, Cửu bỏ ra Đăng). Do vậy cả mẩu truyện thiếu một tầng xúc cảm mỏng. Nếu người sáng tác có thể diễn tả sâu nhan sắc hơn, tạo thành một quang cảnh thê lương, ác liệt, với nhiều cao trào cùng đau thương, đang làm mẩu chuyện xuất sắc đẹp hơn nhiều. Dòng cảm giác trong truyện không biến hóa mấy, bi đát buồn vui vui, không nhiều kích thích quánh biệt. Tôi phát âm truyện này có dao đụng bởi các chi tiết, nhân vật, tuy nhiên chưa tới mức cảm rượu cồn rơi nước mắt, chưa thảm yêu đương như hồi hiểu Tru hạc. Do đó, nói thật, mẩu truyện này chắc chỉ ở lại trong tâm địa trí tôi một thời hạn không lâu năm lắm mà lại thôi. Cho dù vậy, các nhân vật tính biện pháp tròn trịa cùng vài chi tiết khó đoán (như kết cục của Ôn Tuyết Trần, Đào Nhàn, và các CP siêu phụ kết SE….) bù lại phần nào yếu điểm này.

Tổng thể phía trên vẫn là câu chuyện hay, đáng đọc, dù tuyệt hảo ban đầu cái tên không biểu hiện được câu chữ mà với đậm tính teenfic quá.