QUỶ HÀNH THIÊN HẠ REVIEW

      36

Có tương ngộ, có phân li, hận bất tương phùng. Thoáng yêu thoáng hận như gió thoảng mây bay. Cười ngạo nghễ, khóc bi ai, đời có lúc vui, có lúc buồn. Ai cùng ta đồng sinh cộng tử…!!!


*

Tìm

Trình đơn chính

Vài điều về công thụ trong Quỷ Hành.Bạn đang xem: Review quỷ hành thiên hạ

Điều đầu tiên phải nói, thể loại truyện của Quỷ hành thiên hạ là “ Thử miêu đồng nhân”, vâng, là thử miêu chứ không phải là miêu thử.

Bạn đang xem: Quỷ hành thiên hạ review

Còn sau đây là một số trích dẫn và suy nghĩ của ta chứng minh xác thực hơn về cái mớ bòng bong công thụ này:

Quyển 1: Ngay ở quyển 1, tất cả chúng ta đã rất ấn tượng về đoạn Triển Chiêu vì bị “ Tình nhân thiên âm” làm phiền, Ngũ gia đã che tai cho Triển Chiêu một đêm. Riêng ta, ấn tượng về nó là hai người đã ôm nhau ngủ một đêm, và ta cũng đã tưởng tượng rồi, nếu đầu Triển Chiêu chỉ ghé đến vai Ngũ gia, tức là ngủ trong lòng Ngũ gia rồi. Như bạn nào bên Ju Jin đã nói ấy nhỉ, Triển Chiêu ngủ như một con mèo con ngoan ngoãn trong lòng Ngũ gia….

Quyển 6:

“Ăn trước nói sau.” Bạch Ngọc Đường khẽ cử động, Triển Chiêu đè hắn lại: “Ngươi đừng động, ván giường không chắc, lát nữa mà sụp phải bồi thường đó.”

“Sợ gì, nếu sụp bồi thường hắn một tòa miếu!”

“Đừng nói bậy, cẩn thận báo ứng.” Triển Chiêu hai tay theo bả vai hắn vòng qua, ôm cổ hỏi: “Uy miêu hay ăn miêu?”

Bạch Ngọc Đường hạ giọng, có chút thâm tình: “Ăn trước uy sau, đều không chậm trễ.”

Triển Chiêu hai tay trượt xuống khẽ siết, Bạch Ngọc Đường thuận thế ôm hắn, hơi thở giao hòa mang theo tâm hoảng ý loạn từ đáy lòng dâng lên.

Triển Chiêu hít vào một hơi, lập tức bị đè xuống, dù sao tối như mực cũng không nhìn thấy mặt đỏ tai hồng, mặc kệ!….=> Thêm này, rất rõ nhé, Triển Chiêu bị đè xuống

Đó, là quyển 6, ấn tượng nhất cái chương này đấy.

Quyển 7: Cái quyển này thì lấy máu hủ nhiều nhất đây.

Triển Chiêu cười gượng hai tiếng, tâm nói ban đầu cũng là muốn đi, chỉ là hai tháng kia đều ở trong phòng Bạch Ngọc Đường ở Hãm Không Đảo, cơ hồ không bước ra cửa phòng, mấy ngày đầu cũng không xuống giường…=> Nghe thấy không, nghe thấy không. Câu nói này thì chúng ta chắc chắn được rồi nhé, hai anh đã LÀM rồi, hơn nữa còn làm rất nhiệt tình là đằng khác. Câu này cũng nói luôn được em Miêu bị đè. Này nhé: “ vài ngày đầu cũng không xuống giường.”…. không xuống giường, vậy ăn uống tắm rửa làm sao, chả nhẽ lại không ăn không uống à…suy nghĩ đơn giản, em Miêu mấy ngày đầu đó chắc chắn có phải có người chăm sóc phục vụ, người này là ai.?. Đương nhiên là Ngũ gia nha….=> Ngũ gia đè Miêu nhi, khiến mấy ngày đầu Miêu nhi không xuống được giường, phải ở bên cạnh mà chăm sóc chứ sao.

PS: Ta là ta cũng phục Ngũ gia sát đất đó, Khiến Nam hiệp Triển Chiêu đến vài ngày đầu cũng không xuống được giường cơ mà….~^3^`~…( Ngũ gia, ngài quá phận, Miêu nhi không đá ngài sao…?.)

“Hồng nhĩ miêu?” Triển Chiêu nghe cảm thấy mới mẻ, còn theo bản năng sờ sờ lỗ tai, trước mắt bỗng nhiên hiện ra xương quai xanh và khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Ngọc Đường, còn có câu trêu đùa “Hồng nhĩ miêu” kia. Trên mặt nóng lên, Triển Chiêu vội lắc đầu — chết rồi, bệnh tương tư! Con chuột ngốc kia động tác thực chậm, còn chưa tới nữa!…=> Lần đầu tiên đọc đến cái đoạn này, ta cũng choáng váng ngất luôn ý. Sau khi nghiên cứu kĩ, ta đã phân tích được hai điều từ cái câu bất hủ này mà ra.

Thứ nhất: Càng thêm khẳng định Miêu nhị bị đè. Ai đọc đều hiểu Triển Chiêu đang nhớ đến LÚC nào,( không hiểu thì đã không là hủ rồi.), ta hỏi mọi người, lúc ẤY thì người bị áp còn có tâm trí để mà đi trêu người ta không (chả đang ý loạn tình mê không khống chế được ý), Ngũ gia lúc này còn đi true Triển Chiêu, vậy đương nhiên là Ngũ gia áp, trong lúc hành sự thấy tai Miêu nhi hồng hồng, vì vậy nên mới trêu chọc đó.( Chúng ta không nên bàn về Triển Chiêu lúc này thế nào, chắc chắn là bị lăn qua lăn lại mệt chết rồi.)

Thứ hai: Từ câu này ta cũng nghiệm ra được tư thế của hai người lúc đó ( suy đoán thôi), ở tư thế nào mà Miêu nhi nhìn rất rõ Bạch Ngũ gia, nhìn thấy xương quai xanh, vậy chắc chắn là mặt đối mặt, e hèm…mặt đối mặt chắc là tư thế “ngồi” rồi ha…( chỉ là suy đoán, suy đoán thôi. Đừng nói ta biến thái, ai bảo cái truyện nó toàn những tình tiết dị như vậy làm gì cơ chứ. =_=!!)

Phần này coppy ở truyện Đậu tra của Catmieuthu, trong số những bằng chứng về công thụ, đây là bằng chứng thiên chân vạn xác nhất, cảm tạ Khai Tâm vô vàn, nàng đã giúp đỡ hủ Thử Miêu thoát khỏi cái mớ bòng bong thụ công không lối thoát.

Triển Chiêu ngồi ở trước mặt Thạch Đầu , Bạch Ngọc Đường ngồi ở phía sau hắn, từ phía sau vươn hai tay vờn quanh, nửa ôm nửa ấp, nhẹ nhàng bắt lấy tay của Triển Chiêu , thấp giọng ghé vào lỗ tai hắn nói, “Tay trái ấn trứ, tay phải bát cầm huyền.”

Triển Chiêu cúi đầu nhìn tinh tế đích cầm huyền, quay đầu lại tiều hắn, “Ta không có thiên phú này a.”

Bạch Ngọc Đường cười, chỉ là cằm nhẹ nhàng các ở trên vai Triển Chiêu, thấp giọng dạy hắn, “Này là cung âm.” Nói xong, nhẹ nhàng ấn trứ Triển Chiêu đích ngón tay bát một chút.

Tiếng đàn đi ra, Triển Chiêu cảm thấy được thực thú vị.

“Này là thương. . . . . .” thanh âm Bạch Ngọc Đường ngay tại bên tai Triển Chiêu, xưa nay chưa từng có ôn nhu cùng kiên nhẫn như thế, “Giác, trưng, vũ. . . . . .”

Này mấy cái âm, Bạch Ngọc Đường lặp đi lặp lại dạy vài biến. Triển hộ vệ đừng nhìn tay chân linh hoạt, bất quá này đánh đàn học được thật lao lực.

Bạch Ngọc Đường nhịn không được trêu, “Thật sự là miêu trảo có thể nào? Năm trảo đều phân không ra.”

Triển Chiêu liếc nhìn hắn một cái.

Bạch Ngọc Đường kiên nhẫn dạy hắn một tiểu đoạn, làm hắn lặp lại luyện tập, đạn chín sẽ .

Triển Chiêu còn thật nghiêm túc luyện, biên hỏi, “Đây là cái gì khúc a?”

Bạch Ngọc Đường hơi hơi mỉm cười, “Ta thích nhất đích một thủ.”

“Khá tốt nghe a, gọi là gì danh nhi?”

Bạch Ngọc Đường cúi đầu cười, “Ngọc thụ hậu đình hoa. . . . . .” Nói xong, còn từ sau vỗ nhẹ nhẹ Triển Chiêu một chút.

Triển Chiêu lập tức tạc mao quay đầu lại kháp hắn cổ.

Bạch Ngọc Đường cũng không chống đỡ, dù sao Triển Chiêu không tha đắc thực bóp chết hắn, nhưng thật ra thân thủ quá khứ, ngẫu hứng phủ nổi lên cầm. Triển Chiêu kháp hắn trong chốc lát, cảm thấy được cố sức còn không bằng no nhĩ phúc, liền như vậy nghe.

=>……*aaaaaaaaaaa*…thấy chưa hả, thấy chưa hả. Ai cũng phải hiểu cái ngọc thụ hậu đình hoa với cái hành động “ở đằng sau vỗ nhẹ Triển Chiêu một chút”, ai chả biết hoa đằng sau là hoa gì, Ngũ gia đã hành động rõ ràng như thế rồi, chính xác 100 phần Miêu bị đè, Ngũ gia là lưu manh ngầm công. Mà mọi người có thấy sau hành động đó, Triển Chiêu chỉ tức giận quay sang dận dỗi với làm nũng với Ngũ gia, chứ không có mở lời phản bác gì cả. Nhé nhé…

Triển Chiêu nhìn trái nhìn phải, cảm thấy vừa lòng, vươn tay ở trên mặt hắn lau một phen, một tay đầy phấn trắng.

Công Tôn vội vàng ngăn lại, “ Đừng a, ta hảo lao lực mới đồ thượng!.”.

Triệu Phổ ở một bên nhìn thấy, ôm cánh tay thực oán niệm hỏi Công Tôn, “ Thân thân, ngươi lấy cái gì cho hắn đồ a.?.”

Công Tôn vươn tay, trong tay cầm lấy đưa ra một bàn chải.

Triệu Phổ sắc mặt dễ nhìn một chút.

Triển Chiêu cũng tiến tới đi qua nhỏ giọng hỏi Bạch Ngọc Đường, “ Không phải dùng tay xoa đi.?.”.

Bạch Ngọc Đường bật cười, nhếch miệng một cái, “ Như thế nào khả năng.”.

Triển Chiêu nhíu mày, “ Miệng ngươi có cái gì vậy.?.”.

Bạch Ngọc Đường bỗng nhiên cười, Triển Chiêu liếc mắt một cái liền nhìn thấy được hai khoả đầy răng nanh. ( ta lần đầu edit, ai biết cho hỏi khoả là gì vậy.?. Làm hàm răng à.?.”.)

“ Công Tôn làm, giống hay không.?.”, Bạch Ngọc Đường tiến tới cấp Triển Chiêu xem.

“ Còn rất tốt xem sao.” Triển Chiêu gõ gõ. “ Còn thật cứng rắn, có thể hay không quát đến đầu lưỡi.?.”.

Đầu lưỡi Bạch Ngọc Đường giật giật, đối Triển Chiêu nhe răng: “Miêu nhi, cắn một ngụm.”.( che mặt, Ngũ gia, thật không tốt gì cả.)

“Ân.”. Triển Chiêu lộ ra cái cổ cho hắn cắn.

Bạch Ngọc Đường đúng thật là không khách khí, tiến lên đi qua nhẹ nhàng cắn một ngụm. (Ngũ gia dù có lưu manh cũng không làm con mèo bị thương đâu…)

Một bên tất cả mọi người nhìn trời, Bao Chửng ho khan, cũng xoay mặt đi—Phi lễ chớ nhìn, chỉ có Tiểu Tứ Tử xem mùi ngon…..=> Mọi người có thấy cái hành động Ngũ gia cắn cổ Triển Chiêu giống cái hành động gì trước khi làm không, ta đọc đến cái chỗ này là thấy hành động Triển Chiêu dâng cổ mình lên cho Bạch Ngọc Đường cắn giống như kiểu dâng mình lên, nói “ ngươi cứ tự nhiên ấy.”. * vả miệng….ta cũng không muốn suy nghĩ bậy bạ thế đâu. TT__TT*

 

Tử Ảnh cùng Giả Ảnh cùng nhau phân tán li khai, Bạch Ngọc Đường túm Triển Chiêu một cái, “ Mang ngươi đi, ngươi phải bảo hộ tốt cổ của mình.”.

“Ân!.”. Triển Chiêu vẻ mặt hưng phấn, Bạch Ngọc Đường vô lực nhìn trời. “ Miêu nhi, ngươi là đang bị ta chộp tới muốn ăn đó.”.

“Ân”. Triển Chiêu lập tức gật đầu.

Bạch Ngọc Đường ho khan một tiếng. “ Không phải cái kia ăn, là ăn thật.”.

Triển Chiêu phản ứng trong chốc lát, hiểu được, hung tợn một cước đi qua, Bạch Ngọc Đường né tránh….* Tiếp tục bấn loạn và nhảy nhót hú hét*, đọc đến đây thì không chối cãi được nữa rồi, không thể chối nữa. Ngũ gia đã nói là ăn thật, là vì Ngũ gia sắp hút máu Miêu nhi, chứ không phải là cái kia ăn, thấy chưa, là ăn kiểu kia đấy, Ngũ gia không ăn kiểu kia thì Ngũ gia nói ra làm gì. Mà Triển Chiêu ban đầu Bạch Ngũ gia bảo là bị chộp tới ăn cũng rất vui vẻ hớn hở gật đầu (ôi mẹ ơi…phục ảnh), có nghĩa là cũng thích bị ăn, là tự nguyện bị ăn nhá. Còn nữa, sau khi hiểu ý lời nói của Bạch Ngọc Đường, cũng không phản kháng hay cãi lại gì, như ta nói, Miêu nhi lại giận dỗi thôi….*hú hú*…

Triển Chiêu buông lỏng chân khí, lập tức rơi thẳng xuống.

Xem thêm: Tiểu Sử Nghệ Sĩ Vân Dung : Tổng Hợp Những Thông Tin Mới Về Danh Hài Nổi Tiếng

Bạch Ngọc Đường cả kinh, vội vàng rơi xuống đất vững vàng tiếp được, ma nha xem Triển Chiêu….=> Ờ đoạn này thì không nói được gì, nhưng ta cứ nghĩ đến Bạch Ngũ gia ôm ôm đỡ đỡ Miêu nhi kiểu công chúa là lại điên loạn lên.

Sau đó khi có người tới, gây động tĩnh…Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhau, chợt loé thân…Triển Chiêu bị Bạch Ngọc Đường đưa tới bên tường…quay đầu lại xem, chỉ thấy ở vị trí vừa rồi, có một chính than lợi trảo như là muốn tập kích bọn họ hắc y nhân..

Lại thêm có hai người nữa đến chú ý đến hai người, có người hỏi Bạch Ngọc Đường: “ Tới tham gia tụ hội.”. Lúc này…

Bạch Ngọc Đường vươn tay, cầm lấy một tay của Triển Chiêu nhẹ nhàng kéo tới bên người.=> Tính cảnh giác rất cao, người tới có ý không tốt, Ngũ gia lập tức như kiểu gà mẹ bảo vệ con ấy. hơn nữa động tác cũng rất nhẹ nhàng : nhẹ nhàng kéo nha, sợ con mèo đau chớ sao..0^v^0..

Khi hai người tiến tới Hạ phủ…

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu yên lặng trao đổi một ánh mắt, tiến vào Hạ phủ.

Trước cửa đứng vài cái thị vệ, hét to, “ Cống phẩm sở hữu đều phải soát người.”.

Triển Chiêu cau cái mũi, một cái thị vệ đi tới, còn không chạm tới hắn, Bạch Ngọc Đường đá một cước, khiến hắn bay ra ngoài…=> Dám động vào mèo nhà mình, Ngũ gia trở mặt đá không thương tiếc. Con mèo thì chỉ mình Ngũ gia soát người được thôi…oá há há há há…

Lược một đoạn, khi đã vào Hạ phủ:

Hạ Chính nhìn, bốn phía cửa sổ đều đóng lại.

Hạ Chính cười cười, hỏi Triển Chiêu: “ Tên gọi là gì.?.”.

Triển Chiêu sửng sốt, tâm nói, ai nha, quên không giả danh, giật mình lăng gian, bị Bạch Ngọc Đường cầm lấy tay kéo xuống dưới, giúp đỡ hắn trả lời một câu: “ Bạch gia mậu.”….

Hạ Chính lại quay sang nhìn Huyết Vương, Huyết Vương cũng nhìn Bạch Ngọc Đường, như là suy nghĩ như thế nào giới thiệu, chợt nghe Bạch Ngọc Đường thấp giọng nói: “ Tại hạ Thước Mậu Thuật.”.

Triển Chiêu mí mắt rút trừu, vừa mới cái kia Bạch gia miêu ( mèo của Bạch gia ), lúc này đến thử ăn miêu ( chuột ăn mèo ) đều đi ra, này háo tử thượng phòng yết ngoã đều.=> Không chỉ hành động, đến lời nói cũng đánh dấu chủ quyền, tính độc chiếm mèo và bá đạo vô cùng cao. ( mà nói thật, ta đọc đoạn này mà thắc mắc…Ngũ gia, ngài lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ăn mèo sao.?. o_O.???)

Khi hai người từ Hạ phủ trở về, nhận ra phía sau có bước chân, quay lại thì nhận ra đó là Huyết Vương ở Hạ phủ.

Bạch Ngọc Đường cười thầm một tiếng, bỗng nhiên dừng lại cước bộ, một tay lấy Triển Chiêu đặt tại bên người trên vách tường, khiến Triển Chiêu kinh ngạc nhảy dựng.

Triển Chiêu trạc trạc cái mũi của hắn: “ Ngươi làm gì.?.”.

Bạch Ngọc Đường cười, lộ ra hai cái răng, “ Cắn một ngụm.”

Triển Chiêu phối hợp ngẩng mặt lên lộ ra cổ, Bạch Ngọc Đường tiến lên, cắn một ngụm. Hắn đương nhiên không dùng lực cắn, cùng với nói cắn, không bằng nói hắn hôn. Triển Chiêu liền thấy trên cổ ngứa, nhìn huyết vương ở đầu ngõ, chỉ thấy hắn vẻ mặt kinh ngạc.

Lúc này, Giả Ảnh xuất hiện cùng Tử Ảnh đánh ngất huyết vương, trói vào bao tải mang về.

Triển Chiêu đẩy đẩy Bạch Ngọc Đường: “ Cắn đủ chưa, xong việc rồi.”.

“Ân.?.” Bạch Ngọc Đường cảm thấy hảo ngoạn, có chút luyến tiếc tát miệng, Triển Chiêu vừa động, hắn lại không cẩn thận dùng một chút lực. => Đang được hôn với chiếm đậu hủ công khai, Ngũ gia luyến tiếc là phải. ( Ta nói: Ngũ gia à, luyến tiếc làm gì, về trực tiếp ăn là được rồi. Dù sao con mèo cũng không cản ngài ăn mừ…)

“ A.!.”. Triển Chiêu cả kinh, Bạch Ngọc Đường cũng cả kinh, ngẩng đầu nhìn…Thật sự cắn ra hai cái lỗ nhỏ, máu đỏ sẫm từ đó trào ra. Bạch Ngọc Đường xấu hổ, răng này là răng giả, nhưng thật sự rất sắc.

“ Có phải hay không cắn bị thương rồi.?.”. Triển Chiêu nhìn không thấy miệng vết thương, buồn bực hỏi Bạch Ngọc Đường, thấy hắn không trả lời, đưa tay định sờ, Bạch Ngọc Đường cầm trụ tay hắn: “ Ai, không vội.”.

“Đau a, còn lạnh lẽo.”. Triển Chiêu trừng hắn.

Bạch Ngọc Đường nở nụ cười, “ Chỉ là trầy da”, nói xong tiến lên đem máu liếm sạch sẽ, “Đừng lãng phí.”….=> Má ơi, phun máu…Ngũ gia, lưu manh. Ai nói Bạch Ngũ gia kém Triệu Phổ về phương diện này chứ, đấy là Ngũ gia chưa gặp người để mình lưu manh thôi.

Triển Chiêu há to miệng, khuôn mặt đỏ bừng.

Bạch Ngọc Đường xem miệng vết thương đã được hắn “cầm máu”, đối Triển Chiêu nói: “ Hương vị cũng không tệ lắm.”……=> Há há há..*cười điên dại*, sao lại không tệ lắm, là rất tuyệt mới đúng chứ. Chắc đây là ‘ăn thật’ nên nó không tình thú bằng ‘ăn kia’…nên mới vậy.

Tập 9:

Tập 9 ta đọc qt không nhiều, thấy hint cũng có á, nhưng lâu rồi nên quên với cả chả có trình độ để dịch, nhưng có chú ý đến một chi tiết, qua chi tiết này ta thấy Nhã rất là thâm thuý nga.

Trong quyển 9 có một đoạn nói về thời niên thiếu của Bạch Ngọc Đường, đoạn cuối có mấy câu thế này:

Lục Thiên Hàn vừa nghe ngoại tôn ngay cả thọ yến cũng không ăn liền cứu Thiên Tôn đi, tức giận đến mặt trắng xanh, Lục Tuyết Nhi cùng Bạch Hạ khuyên thế nào cũng chưa dừng, nhưng thật ra Lục Đích Đống một câu, làm cho Lục Thiên Hàn hoàn toàn chuyển giận vi hỉ, hắn nói: Bạch Ngọc Đường lần này hội ngộ đến mệnh định chính là người kia, cũng chính là ‘người vợ’ của ngoại tôn.

Và đoạn nói về Triển Chiêu:

Ân Hầu vuốt cằm nhìn thấy trong tay Lục Đích Đống trước đó không lâu Lục Đích Đống đưa tới cho hắn một phong thư, bên trên viết canh giờ, nghe nói này đúng canh giờ Triển Chiêu xuống núi, đụng tới “ Hữu duyên nhân” của hắn ( Người hữu duyên.).

Sau đó, hai người ra ngoài giang hồ, đã gặp được nhau.

Thấy rõ nhé, Nhã tỉ khi nói về Bạch Ngọc Đường thì nói là gặp “ người vợ”, còn nói về Triển Chiêu chỉ nói là “người có duyên”. Nhã Nhã đã vốn nói rõ ràng ai là công ai là thụ rồi, còn về vấn đề H hay không quan trọng gì, hủ tự tưởng tượng không phải tình thú hơn sao…0^3^0.

Ngoài ra, ta còn nhận ra vài điểm hay hay. Quyển 6, Nhã chỉ cho mẹ Bạch Ngũ gia nói Triển Chiêu thân nhuyễn dễ đè, Ngũ gia đỏ mặt, và Bạch Ngũ gia phản ứng: Làm sao có thể…khi Ngũ gia bị mẹ của mình hỏi : Chẳng lẽ người bị đè lại là ngươi…..Chứ không hề có đoạn hỏi Triển Chiêu về vấn đề này.

Tử Ảnh và Công Tôn luôn về phe Triển Chiêu khi nói ai đè ai, còn Giả Ảnh và Triệu Phổ luôn về phe Bạch Ngọc Đường, trong khi đó, người bị đè trong hai cặp đôi này là Tử Ảnh và Công Tôn. ( rất thú vị đúng không.?.)

Bạch Ngọc Đường rất nhiều lần đã nói: Ta muốn ăn miêu …với Triển Chiêu, một lần là ở quyển 5 khi ăn ở Thái Bạch Cư với Triệu Viện, Ngũ gia nói với Triển Chiêu rằng mình muốn ăn con mèo khoai sọ, nhưng Ngũ gia chỉ nói : Ta muốn ăn mèo…thôi. Một lần khác là ở cuối tập năm thì phải, khi Bạch Ngọc Đường vừa mách nước để Tiểu Tứ Tử thắng Thạch Đầu, Thạch Đầu khóc, Tiểu Tứ Tử ra dỗ và mấy đứa nhỏ đi tìm trù nương muốn ăn mì, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường rình xem mấy đứa nhỏ dỗ nhau thế nào, cuối đoạn, Ngũ gia có nói: “ Ta muốn ăn mèo, ngươi có cho không.?.”….Triển Chiêu túm con mèo lên ném cho Bạch Ngọc Đường, sau đó …chạy.

Ờ thì còn vài đoạn nữa, nhưng ta cũng quên mất rồi, có thời gian bổ sung sau.

Cuối cùng, ta kết luận….Triển Chiêu bị Bạch Ngũ gia đè, bị Ngũ gia áp, bị Ngũ gia ăn không còn một mảnh nào…..*tung hoa….tung hoa*..