Review gặp gỡ vương lịch xuyên

      25

Bây giờ là 2 tiếng đồng hồ sáng sủa, em vừa phát âm lại “Cthị trấn cũ của Lịch Xuyên” sau ngay sát 5 năm. Nói gắng nào thất thoát, đi dạo vừa mới đây có coi phim về anh, thấy được anh đích thực “sống” trên màn hình họa, mỉm cười với Tiểu Thu, yêu thương thương thơm Tiểu Thu với cũng dằn lặt vặt Tiểu Thu, em lại ý muốn viết nào đấy.

Bạn đang xem: Review gặp gỡ vương lịch xuyên

Anh biết ko, em chẳng khi nào viết gì về anh, vào đám Đánh Giá nthêm, còn chẳng bao gồm mẩu truyện của anh ấy, do đo đắn sao chứ đọng với cuốn nắn sách ấy, là cả yêu cả hận. Em đã từng nói với các bạn em rằng, nếu như là “Chuyện cũ của Lịch Xuyên” thì em sẽ không bao giờ giới thiệu bất kì lời bình luận gì, em sẽ không nói yêu thương, nhưng lại em cũng trở thành ko khi nào tulặng bố ghét.

Em đã khi nào đề cập mang lại anh nghe về mẫu kết gây tranh cãi xung đột nhất trong tâm em chưa? Đó là loại kết của manga “I give my first love to you”. Nam chủ yếu bệnh tật tyên cùng rất có thể chết bất kể thời điểm nào, mà lại người sáng tác chọc tức em, chấm dứt mẩu chuyện ở đoạn phái nam chính được đưa vào chống phẫu thuật mổ xoang, sống mái vậy làm sao chẳng ai tốt, chỉ gồm nữ giới chính ngồi bên ngoài chờ đón cùng rất lá tlỗi xuất xắc mệnh của phái nam thiết yếu. Anh biết ko, thà người sáng tác mang đến phái nam thiết yếu bị tiêu diệt luôn luôn, em còn niềm hạnh phúc rộng. Cảm giác mong chờ vào tuyệt vọng có lẽ rằng khổ sở rứa nào, anh đề nghị rõ rộng em chứ đọng, đúng không? Vậy đề xuất dù anh cùng Tiểu Thu hạnh phúc làm việc cuối truyện, em vẫn luôn luôn mơ hồ nước khiếp sợ, thấp thỏm rằng dòng kết ấy ko bao giờ có thể niềm hạnh phúc mang lại nổi.

Thế bắt buộc, xuyên suốt rất nhiều năm vừa qua, em hay hay trốn tránh anh. Dù khi em phát âm câu chuyện về anh, chỉ nghĩ về anh thiệt hạnh phúc, vị cuối cùng anh vẫn được sống cùng được yêu thương. Chính Đông, Lăng ca ca rồi Xi Vưu mọi không tồn tại được như ý những điều đó, những khiến em cơ hội phát âm sống còn không bằng chết. Nhưng rồi càng mập em lại càng nhận ra, bởi vì sao em thời gian làm sao em cũng trốn tách anh, chứ đọng chưa phải những người dân khác. Bởi bởi vì em sợ hãi, sợ hãi rằng anh cũng chính là một cái kết msinh hoạt đầy nhức thương thơm, hại rằng anh không cho em nổi 5 năm nhỏng anh vẫn nói cùng với Tiểu Thu ngày ấy, hại rằng hạnh phúc trong mẩu truyện mới chỉ là mở đầu đến đau tmùi hương. Nói anh nghe này, em là 1 đứa rất dễ bị đưa ra phối vì chưng cảm hứng của không ít câu chữ; ghi nhớ có những lúc gọi một mẩu truyện ảm đạm, em lại thấy trái đất nhỏng sụp đổ, phiên bản thân không hề hy vọng làm gì tốt tin vào ai nữa. Dạo cách đây không lâu, anh biết ko, em còn chẳng dám đọc truyện bi thiết nữa, vày trái tyên em hiện giờ ko nhu trái tlặng em của 5 thời gian trước nữa rồi. Em của hiện thời sợ hãi chia tay hơn rất nhiều em của lần đầu tiên biết anh. Anh à, em Khủng rồi, nhưng mà không thể kiên định như trước đó nữa. Trải qua vài ba lần chia ly, bắt đầu thấy Tiểu Thu yêu thương anh new trẻ khỏe làm thế nào, em cần yếu so sánh nổi.

Xem thêm: Uống Cây Xạ Đen Nhiều Quanh Năm Có Tốt Không, Uống Xạ Đen Nhiều Có Tốt Không

Lịch Xulặng, anh vẫn vẫn hạnh phúc chứ? Em dạo này vẫn đang ngoan ngoãn hóng phyên về anh ra mặt hàng tuần, để được bắt gặp anh, ngó anh cười cợt một chiếc thật tươi với Tiểu Thu. Anh biết không, phim giỏi lắm nhé, anh được khắc hoạ cực kỳ rõ rệt với thiệt những xúc cảm, em khôn cùng say mê. Cảm thấhệt như được gặp lại anh, được anh chú ý cùng với ánh nhìn trìu quí những điều đó. Em hết sức mê say những lần anh cười cợt, cũng chính vì anh ko mấy Khi mỉm cười nhìn trong suốt cả mười năm ấy, chỉ trừ đầy đủ thời gian cá biệt bên Tiểu Thu, cơ mà thiệt ra những khi đó cũng chứa vô số dằn vặt.

Trong thời điểm này em cũng vẫn đã dằn vặt, do ngạc nhiên sau cuối em cũng chịu đựng viết chút gì cho anh. Thật ra mấy từ bây giờ trên facebook cùng instagram của em, gần như tràn ngập hình ảnh của anh, đều đầy ắp mọi câu nói năm xưa. Em thiếu thốn điều hy vọng hét lên cho tất cả nhân loại thấy, Lịch Xuyên em yêu thương năm ấy, không lúc nào biến hóa, vẫn hoàn mỹ và thâm tình điều đó, vẫn khiến cho em thổn định thức không nguôi. Nhưng nhằm viết được ra bài này cơ mà đăng tải blog, em vẫn phải rước chần chừ bao nhiêu dũng khí, tự an ủi rằng khi em gọi lại, nhất định phải ghi nhận rằng anh vẫn vẫn niềm hạnh phúc. Em đang chôn vùi anh vượt lâu rồi, cũng đã đến khi em thẳng đối mặt với nỗi sốt ruột mơ hồ ấy. Em vẫn nhớ Lúc em đọc lại “Giai Kỳ Nlỗi Mộng”, em thấy quả đât nhỏng sụp đổ, vì chưng Chính Đông vẫn chết với em vẫn chỉ là 1 trong đứa bé xíu không sao kiếm được lối ra vào quả đât ấy, vẫn tiếp tục dằn vặt bản thân không hề ít lần, vẫn cứ thiếu hiểu biết nhiều tại vì sao Chính Đông nên khổ như vậy. Em hại anh tương tự như Chính Đông, đổi thay một nỗi ám ảnh sở tại trong em mọi khi nhắc tới những mẩu truyện về mắc bệnh, đặc biệt là ung thỏng, mỗi khi nói đến nam chính thầm lặng yêu thương tmùi hương. Dù kì thực, như thế nào có tệ như thế, yêu cầu không anh? Anh cùng với Tiểu Thu vẫn đang sinh sống và làm việc niềm hạnh phúc cùng với nhị cô phụ nữ nhỏ cơ mà? Sao em ngốc ráng, anh nhỉ?

*

À đúng rồi, em còn sẽ coi một bộ phim mang tên “Uncontrollably Fond” nói về một đại trượng phu trai mắc căn bệnh hiểm ác chỉ từ sống được 3 mon cùng một tình thân mạnh mẽ với cùng 1 cô bé. Phyên không quá xuất nhan sắc, rating thì kém, diễn xuất cũng khoảng khoảng, cốt truyện mỗi tập cũng chẳng gồm gì. Ấy vậy mà lại em vẫn tiếp tục xem. Anh nghĩ em gồm hi vọng gì không? Quả thật, mang lại hơn một nửa tế bào não của em phần đa méc bảo là nam chủ yếu đề nghị chết làm việc cuối phyên ổn để em được vơi nhõm, tuy vậy trái tlặng em thì cứ thường xuyên cầu khấn rằng “hãy sinh sống đi”. Anh thấy em có mâu thuẫn không? Lịch Xuyên, một bộ phim truyện khác của Hàn Quốc mà lại em cực kỳ say đắm là “Sorry I love you”, phái mạnh bao gồm bị tiêu diệt làm việc cuối phyên ổn, nữ cũng chính vì thay cũng chết theo phái mạnh chính cũng chính vì cô vẫn cả đời sống vị fan không giống, chỉ độc nhất được bị tiêu diệt do bản thân, bởi nam bao gồm sẽ phải cô đơn thừa lâu rồi. Cả một bộ phim truyền hình là 1 chuỗi thảm kịch đầy nước đôi mắt mà em chỉ ý muốn chết theo. Nhưng sau cuối, nó lại ko ám ảnh em mang đến vậy, cho dù thiệt ra phái nam bao gồm của phyên xung khắc một tnóng bia chiêu tập có khá nhiều đường nét tương đương với tấm bia chiêu mộ anh định khắc. Đấy anh thấy không, đề cập ra em cũng khỏe mạnh lắm, gọi với coi lừng chừng bao nhiêu máy đả kích trung khu hồn những điều đó.

Nói ra thì cũng buồn cười, lí do tại sao em lại phát âm lại truyện sau từng nào năm cũng khá lãng xẹt, em chỉ muốn biết chắc hẳn rằng một đợt nữa là anh sẽ không chết, anh đã hạnh phúc. Bởi không biết vì sao, chđọng em luôn luôn thấy anh mơ hồ nước giống như không mãi sau, Cảm Xúc phần đông vật dụng về anh cứ đọng như một niềm mơ ước ko thực. Vậy yêu cầu phát âm để khóc, gọi nhằm biết rằng anh vẫn vẫn hạnh phúc.

Em viết mấy dòng này mang đến anh, mục đích không giống nguyên nhân là mong muốn lăng xê đến bộ phim truyền hình về anh, ý muốn đa số người coi phyên với cỗ vũ anh. Anh không pthánh thiện đâu, đúng không nhỉ? Lá thỏng này thì đương nhiên không là gì đối với hàng ngàn lá tlỗi Tiểu Thu vẫn viết cho anh, tuy nhiên coi như thể em cầu chúc anh được hạnh phúc một lần tiếp nữa. Vậy hen! Em đã xem phyên thật ngoan ngoãn, anh nhé. Biết đâu lại sở hữu thêm vài ba phần dũng khí nhưng viết Đánh Giá phyên ấy chđọng hì.