Review lâu chủ vô tình

      58

nhận xét một số tác phẩm ngôn tình hay

Random

đánh giá các truyện ngôn tình theo những thể các loại.

Bạn đang xem: Review lâu chủ vô tình

P/s: tất cả những đánh giá viết trong đây những rước từ Page confession Ngôn Tình. Đã xin phép trước khi đăng. Bìa được des vì KayleeElfledaMiu_BNH

#ngontinh #ngẫunhiên #review


*

23, NGOẢNH LẠI HÓA TRO TÀNTác giả: Tân Di Ổ Thể loại: Hiện đại, thanh khô xuân, ngược. Tình trạng: Hoàn. Truyện của Tân Di Ổ lúc nào cũng vậy, văn phong nhẹ nhàng, nhưng lại mang đến độc giả cảm giác u ám, buồn man mác Khi đọc truyện. Phương Đăng là một cô bé lớn trước tuổi, thông minch, mạnh mẽ và hiểu chuyện. Thế nhưng ở cô bé nhìn có vẻ già dặn này vẫn không mất đi nét ngây thơ, trẻ bé với thứ tình cảm dở dở ương ương, yêu chàng trai 17 tuổi nhà kế bên mà chẳng vì lý do nào cả. Phó Kính Thù – một cậu bé xuất hiện trong danh gia vọng tộc. Hiện lên với những nét trầm ổn, tiêu diêu tự tại, Phó Kính Thù trở thành một giấc mộng đẹp đến xa vời đối với bất kì thiếu nữ nào. Cậu sống vào Phó gia viện rộng lớn, hoang tàn. Phó Kình Thù không còn người thân, trừ Già Thôi – lão quản gia cũng kiêm luôn người ông của cậu. Gia phả nhà họ Phó lằng nhằng bao nhiêu, thì Phó Kính Thù lại càng trở nên trầm mặc bấy nhiêu. Một đứa bé gái của một thằng nát rượu bị cả một hòn đảo khinch nhờn. Một đứa bé (dù bị bỏ lại ) của một danh gia vọng tộc, quyền thế. Ai mà nghĩ họ quen nhau? Cuộc đời của nhị người vốn có lẽ sẽ là những đường thẳng tuy vậy tuy vậy không bao giờ cắt nhau nếu như không có sự hiếu kì của cô bé Phương Đăng. 2 đứa trẻ số phận nghiệt ngã nương tựa vào nhau qua năm tháng tkhô hanh xuân của cuộc đời. Phó Kính Thù nói, "Em chính là bản thân anh." Một người yêu quá nhiều, hi sinh quá nhiều, cho đi quá nhiều mà quên mất rằng "Con người ta ai cũng phải yêu bản thân mình trước. " Còn một người thì yêu đấy, nhưng anh lại yêu bản thân mình trước. Chỉ có điều anh lại đối xử với bản thân quá tệ hại. Khao khát một gia đình, khao khát có người công nhận, khao khát tìm ra câu trả lời mang đến câu hỏi suốt thời niên thiếu, Phó Thất đã đi chệch hướng, đến nỗi trở thành không thể quay lại. Cứ mải đuổi theo những thứ xa xôi, họ đánh mất những thứ tức thì vào tầm tay mình.

Xem thêm: " Giàn Giáo Tiếng Anh Là Gì, Dàn Giáo Scaffolding Scaffold

Họ tìm một gia đình – nhưng lại mất luôn cả gia đình. Họ tìm một tình yêu thương, một sự sẻ chia – cuối cùng giữa họ chỉ còn là những trận cãi vã và những giọt nước mắt. Buồn thay!

24, LÂU CHỦ VÔ TÌNHTác giả: Nhất Độ Quân Hoa Thể loại: cổ đại, giang hồ, ngược tâm. SE Tình trạng: 15 chương, hoàn Giới thiệu truyện: "Thật ra... nếu có thể để Tàng mỗ lựa chọn, ta nguyện cùng hồng nhan tri kỷ của mình, nắm lấy tay ta, che ta nửa đời điên loạn; hôn lên mắt người, bít người nửa kiếp lênh đênh..." Nếu chàng đã không thể thực hiện, chàng đừng hứa. Nếu không có lời hứa đó, có lẽ, cuộc đời Lãnh Phi Nhan đã không đau đớn đến thế, bi thương đến vậy Lãnh Phi Nhan vốn là đại ma nữ sát thủ trên giang hồ, tay nàng đầy máu, có thể giết người không chớp mắt. Vậy mà một lần vô tình làm nhiệm vụ, nàng gặp Tàng Ca. Chàng là vị thiếu hiệp hành hiệp trượng nghĩa, đại diện mang đến chính phái trong giang hồ. Hai nhỏ người đứng ở nhị chiến tuyến đối diện nhau, kìm kẹp lẫn nhau, mà chỉ vì sự vô tình của Tàng Ca, chút trêu đùa của Lãnh Phi Nhan, họ lại rơi vào lưới tình biển khổ. Chàng không biết thân phận của nàng, ngỡ nàng là đóa sen trắng. Nàng cật lực giấu tất cả mọi thứ, vì được ở bên chàng. Tình cảm cứ thế nảy sinc, lớn dần lên nhưng không thể tồn tại, vì vốn dĩ nó không được phép tồn tại Ngày Tàng Ca chứng kiến đôi tay đầy máu của Lãnh Phi Nhan cũng là ngày tình cảm của họ vỡ nát. Thứ tình yêu ấy đứng trên lưỡi kiếm sắc lạnh phân rõ ranh ma giới của thiện và ác, trắng và đen. Hai người không ai có thể vứt bỏ thân phận, trách nhiệm và sứ mệnh để đến được với nhau. Lãnh Phi Nhan biết người ta lợi dụng nàng, nhưng nàng vẫn thờ ơ. Nàng không vương vấn, bởi vì nàng không còn gì ngoài Tàng Ca. Nàng ngang nhiên cướp hôn phu của người khác, ngang nhiên thách thức cả thiên hạ vì người nàng yêu. Nhưng đổi lại, Lãnh Phi Nhan được gì? Tàng Ca hiểu nhầm nàng giết gia đình hắn, ai oán nàng, lên chốn thiền phật trốn tránh nàng, trốn tránh tình cảm. Bản tính trời sinh, Lãnh Phi Nhan không hề giải thích, nàng dùng hành động và tấm chân tình chứng minc mang lại Tàng Ca. Nhưng trong tình cảm, nếu đã không có sự tin tưởng làm tiền đề, thì nhất định không thể tồn tại được lâu. Nàng vì hắn mà tâm đau, sinch mệnh kết thúc. Nàng vì hắn mà trước lúc trút hơi thở cuối cùng vẫn mỉm cười rực rỡ cho hắn yên lòng, đổi lại là cái con quay lưng lạnh lùng của hắn cùng câu nói như gió thoảng: "A di đà Phật, Lãnh thí chủ cũng bảo trọng." Lãnh Phi Nhan chết rồi, Tàng Ca có đau không? Nếu hắn biết trước nỗi đau ấy, sao hắn không chịu tin tưởng nàng, sao hắn không đối xử với nàng tốt một chút. Nếu hắn không vô tình, có lẽ người con gái duy nhất trong lòng hắn kiếp này sẽ không lệ rơi đầy mặt mà day dứt tự hỏi "Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời cuồng dại; Ai, hôn lên mắt ta, chở bịt ta nửa kiếp lênh đênh." Hắn có tình với cả thiên hạ, duy chỉ chỉ bạc tình với một mình nàng