THẤT THÂN LÀM THIÊP REVIEW

      206

Thượng Quan Vãn Thanh là con gái của Binh Bộ Thị Lang, mặc dù không đến mức là một khuynh thành mỹ nữ, nhưng cũng là một tài nữ, cầm kỳ thi họa, thi từ ca phú, không gì không giỏi, tài trí càng hơn người, có khả năng xem qua là hiểu, cơ hồ học cái gì đều là giỏi nhất, tính tình dịu dàng có lễ, thanh khiết như ngọc.

Bạn đang xem: Thất thân làm thiêp review

*

Hồng nhan bạc phận, ba ngày trước khi thành thân với đệ nhất thương nhân Phượng cô thì bị kẻ gian lẻn vào khuê phòng, nàng thất thân.

Lão Thái Thái của Phượng gia vì yêu thích nàng tuy không thể để nàng lên làm chính thất nhưng cũng để cho nàng làm tiểu thiếp của Phượng cô. Vì cha mẹ nàng cũng đành chấp nhận.

Nhưng điều nàng không ngờ tới chính là hôm lập thiếp, nàng chạm phải ánh mắt của Phượng Cô nàng mới vỡ lẽ. Thì ra người gây ra tai họa cho nàng chính là Phượng Cô. Biết là vậy nhưng nàng biết làm được gì cơ chứ, nàng cũng chỉ đành ngậm đắng nuốt cay sống lặng thầm mà thôi. Nàng buộc mình quên đi ngày kinh hoàng đó nhưng liệu nàng nó quên được, mối hận thù đó làm sao có thể nói cho qua là cho qua được đây??!!

Tưởng rằng nếu nhắm mắt cho qua thì mọi chuyện sẽ bình yên nhưng đời không cho nàng vừa ý. Vãn Thanh còn bị Chu Nguyệt Nhi ( người trong lòng Phượng Cô) dở thủ đoạn làm nàng mất đi đứa con của mình. Bao nhiêu uất ức, tủi nhục, đau thương dồn nén bao lâu, nàng tuyệt vọng mà nhảy xuống vực tự vẫn.

Phương Cô đến lúc này mới nhận ra tình cảm thực sự của mình nhưng quá muộn, hắn chỉ biết hận bản thân mình mà lao đầu vào công việc.

Ấy vậy mà nửa năm sau Vãn Thanh lại quay trở lại nhưng dưới thân phận khác để trả thù. Nàng cũng dần già nhận ra được tình cảm của mình với Phượng Cô.

Xem thêm: Họa Sĩ Raphael - Danh Họa Raphael Sanzio

Liệu tình yêu của họ có thể vượt qua được những vết thương mà hắn đã gây cho chàng, liệu hạnh phúc có tìm đến với họ??!!!

*

Chính là, biết phải khóc thế nào bây giờ?

Chuyện đã xảy ra, dù thế nào, cũng không thể thay đổi được.

Có lẽ, số mệnh của nàng đã định, nhất thiết phải có những đoạn này.

Nếu đã không thể thay đổi, dằn vặt tiếc nuối chỉ làm khổ bản thân mình thôi.

Người khác không trân trọng mình, mình chẳng lẽ lại cũng không trân trọng bản thân mình.

Không còn sự trong sạch, ít nhất, nàng không thể đánh mất sự tự tôn, thứ cuối cùng nàng còn giữ được. Cho nên nàng muốn cười mà đối mặt với quãng đời còn lại, người khác không cười với nàng, nàng không thể cũng không cười với chính bản thân mình.