THU VŨ VI LƯƠNG REVIEW

      34

Everyone always wants to know how you can tell when it’s true love, and the answer is this: when the pain doesn’t fade and the scars don’t heal, and it’s too damned late.

Bạn đang xem: Thu vũ vi lương review


*

Đêm hôm qua không kìm được nên đã đọc lại " Thu vũ vi lương ". Từ hồi đọc ngôn tình và đam mỹ đến giờ, chưa có lần nào đọc xong một truyện rồi lại đọc lại ngay như vậy. Dù truyện có hay như thế nào cũng không đọc lại lần thứ hai, đây có lẽ đã trở thành quy tắc bất thành văn khi tôi đọc truyện online trên mạng. Nhưng " Thu vũ vi lương " mang đến cảm giác rất khác, có điều gì đó trong lòng đang hối thúc tôi viết ra những dòng này. Vậy nên giờ tôi ngồi đây, chưa rửa mặt chải đầu, viết những xúc cảm của bản thân. Tôi sợ rằng chỉ rời đi một chút thôi, có lẽ mạch suy nghĩ sẽ bị gián đoạn mất, những câu chữ không được nói ra bao giờ cũng gây ám ảnh mà.Phải nói ngay từ đầu là khi đọc lời giới thiệu của bạn edit về Khưu Thiên - nhân vật chính trong " Thu vũ vi lương ", tôi đã cảm thấy rất ấn tượng, có lẽ là vì cái tên của anh. Khưu Thiên, Khưu Thiên,... thu thiên... Chính là mùa thu. Tôi sinh ra vào mùa thu, nên những gì của mùa thu tôi đều thích hết ( trừ ngày khai giảng =))) )Dù chỉ là nhân vật phụ nhưng trong " Bất dạ thành ", cá tính của Khưu Thiên được khắc họa rất rõ nét. Mỗi khi Lí Dĩ Thành đi du lịch về, câu đầu tiên anh nói sẽ là " Qùa đâu ". Ôi cái sự trẻ con hay vòi vĩnh quà vặt thật quá đáng yêu. Nhưng bên cạnh đó anh cũng là một người bạn trượng nghĩa, không bao giờ bỏ mặc Dĩ Thành trong những lúc cậu yếu đuối, cần sự an ủi nhất.Khưu Thiên là một anh chàng đẹp trai lại đa tình. Trong vòng mười hai năm lại có đến mười sáu người bạn trai. Thật không phải phong lưu bình thường. Nhưng theo anh nói thì phong lưu chứ không phải hạ lưu, anh chỉ hẹn hò với những người anh thích. Tuy chỉ quen hai tuần rồi bai bai, đó vẫn là người anh thích thực lòng.Trớ trêu thay, mười sáu người bạn trai đều là thích- thật- lòng nhưng anh lại chưa thực sự yêu ai. Chưa một ai hết, trong suốt ba mươi năm cuộc đời.Buổi sáng hôm ấy trong công viên tràn ngập sắc hồng của hoa đào tháng ba, anh thầm ước nguyện với hoa đào tiên, hãy cho anh một cuộc tình thực sự, hãy cho anh hiểu thế nào là " yêu ".Rốt cuộc Khưu Thiên cũng được như ý nguyện, anh đã gặp " Hoa trắng nhỏ " - tình yêu đầu tiên và cũng là tình yêu duy nhất trong cuộc đời anh.Buổi sáng hôm đó, rõ ràng là anh chỉ muốn tạm biệt cậu, chỉ là một lời tạm biệt bình thường của một người bạn chung phòng trong một chuyến du lịch bụi. Nhưng khi anh mở mắt ra, chỉ thấy chiếc giường với tấm chăn trắng được gấp phẳng phiu.Tôi hiểu rằng đó chính là cảm giác trống rỗng. Nhưng cớ sao phải buồn vì một người ta mới gặp được hai lần. Chỉ là cảm thấy không cam tâm khi chưa nói với cậu một câu " Tạm biệt ", chỉ là cảm thấy trống rỗng không nói nên lời khi không thể nhìn thấy cậu lần cuối.Mỗi một tiêu đề chương mà tác giả Bất Dạ đặt đều rất hay, ví như việc Khưu Thiên điên cuồng search GG để tìm địa chỉ của " A Phát " mà anh gặp trong hai ngày ngắn ngủi."A Phát, nam, người Đài Nam - Đài Bắc, 29 tuổi, dị ứng đậu nành, anh em sinh đôi.""A Phát, nam, người Đài Nam - Đài Bắc, 29 tuổi, dị ứng đậu nành, anh em sinh đôi, Tứ Xuyên, Thành Đô, Khang Định, Tháp Công."Rốt cuộc anh cũng tìm thấy blog của cậu, Alfa, Alfa, A Phát, A Phát,...Một trang blog không thêm bạn bè, chỉ có những bài viết ngắn ngủi, dường như chủ blog chỉ muốn viết ra để vui vậy thôi, không cần ai chia sẻ.Khưu Thiên xem bài viết mới nhất, đó là bức ảnh anh và A Phát cùng chụp tối hôm đó, xa xa là cầu Thải Hồng lung linh trong đêm đen.Dằn lòng lại, Khưu Thiên kéo xuống xem toàn bộ bài viết mang tên "Mùa Thu", lại chỉ vẻn vẹn có một đoạn ngắn."Gặp được một người vừa dịu dàng vừa vui tính, lúc cười rộ lên nhìn như ánh mặt trời, lúc ngồi nghe chuyện lại như một đứa trẻ. Chỉ là… bóng dáng đó đi trên đường thật cô đơn, tôi cố gắng bước thật nhanh, chỉ mong sóng vai cùng người một đoạn. Tôi sẽ nhớ rõ người đó. Hy vọng anh đã nhận được lời tạm biệt của tôi, hy vọng anh không còn cô đơn nữa."Nước mắt Khưu Thiên đột nhiên rơi xuống. Dùng tay gạt đi, chỉ vài giây sau lại tuôn rơi ào ã.Bản thân tôi không thích những người đàn ông hay khóc, có thể cho là tôi không thích loại hình yếu đuối đi. Nhưng Khưu Thiên lại khác, có ai khi được một người dưng xa lạ quan tâm lại không xúc động cơ chứ. Chỉ là anh nhạy cảm hơn mà thôi. Ừ thì mùa thu đôi khi cũng có những cơn mưa bất chợt làm ướt bờ vai bạn mà.Sau đó, Khưu Thiên bắt đầu đến quán cafe " Chưa đặt chân ", anh ngồi xuống chiếc bàn gần cửa sổ - chỗ ngồi yêu thích của A Phát, chờ đợi một ngày cậu sẽ bước đến và mỉm cười với mình.Thật là một kẻ dại khờ.Nhưng rốt cuộc cũng đợi được người ấy rồi.Lâm Nhược Thần, Lâm Nhược Thần...Tình cờ gặp là duyên.Gặp lần thứ hai là phận.Lần thứ ba, là cơ hội mà Khưu Thiên anh tự mình tạo ra.Khưu Thiên yêu Lâm Nhược Thần.Thế nhưng Lâm Nhược Thần không yêu anh.A, có lẽ không phải không yêu anh, chỉ là không muốn yêu, không muốn bên anh, không muốn phá vỡ cuộc sống độc thân đã quen thuộc của mình.Hoa trắng nhỏ nói, cậu một mình đã quen, tình yêu với cậu đã trở nên không cần thiết nữa. Không phải cậu mất niềm tin vào tình yêu mà là tình yêu phiền phức quá, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là gặp mặt, yêu đương, cãi vã rồi chia tay. Chẳng thà sống một mình, tự do tự tại.Lâm Nhược Thần nói, cái giá của việc sống một mình, tôi vẫn trả được.Giây phút đó Khưu Thiên biết, mình chỉ có thể làm bạn với hoa trắng nhỏ mà thôi. Ranh giới mà cậu đã vạch ra, anh không thể bước thêm một bước nào nữa.Anh quyết định, làm bạn với cậu.Khi đọc đến đây tôi thực sự không thể hiểu nổi Khưu Thiên.Sao có thể làm bạn với người mình yêu tha thiết.Sao có thể đứng bên ranh giới bạn bè cười nói với Lâm Nhược Thần, giả bộ như anh chẳng hề có chút cảm giác nào khác với cậu.Yêu nhiều như vậy, sao có thể cam lòng chỉ làm bạn.Thực ra chính bản thân Khưu Thiên cũng biết điều đó.Anh biết rằng, Lâm Nhược Thần, chỉ có thể để yêu.Trước đây anh nguyện cầu một đoạn tình duyên, cho anh có thể nếm trải mùi vị ái tình. Giờ anh đã biết yêu là gì rồi đó, thế nhưng người anh yêu lại không yêu anh." Yêu em là việc của mình tôi. Vậy không yêu em nữa cũng chỉ là việc của tôi mà thôi ".Khưu Thiên rốt cuộc cũng chịu hết nổi cái mác " bạn bè của Hoa trắng nhỏ " anh tự dán lên trán mình.Anh quyết định không gặp cậu nữa.Thường thì đến đoạn này, tác giả sẽ thêm một chút xúc tác nho nhỏ để hai nhân vật gặp lại nhau.Có thể là anh quen bạn trai mới, tình cờ đi ngang qua cậu trong siêu thị.Có thể là anh bị tai nạn, cậu chợt nhận ra tình yêu của anh to lớn biết bao, không muốn mất anh nên quyết định bên anh.Có thể là rất nhiều năm sau mới có thể gặp lại nhau, khi đó liệu lửa tình có bùng cháy một lần nữa.Thế nhưng tôi cũng không ngờ, việc hai người họ gặp lại nhau lại đơn giản đến vậy.Một cơn mưa nhỏ, không đủ ướt người, anh cầm chiếc ô nhỏ thong thả đi trong mưa. Mưa lớn hơn rồi, anh ghé vào một tiệm sách, bung tán ô đương muốn rảo bước về nhà thì bị ai đó túm áo, quay lại nhìn, ồ, thì ra là em đó ư, Hoa trắng nhỏ.Anh xót xa nhìn gượng mặt gầy của cậu, nắm lấy cổ tay gầy yếu, sao em gầy vậy, đi mua sách đến quên ăn.Đọc đến đây thì tôi bật cười, có ai lại mua sách đến mức quên ăn không. Nhưng Khưu Thiên sao mà dịu dàng quá đỗi, lại ngốc nữa.Tôi muốn hỏi Lâm Nhược Thần, sao cậu có thể không rung động?Rốt cuộc thì sau cơn mưa ấy, Lâm Nhược Thần bị cảm, cậu gọi điện cho Khưu Thiên, nói, tôi đói. Thế là anh tất tả chạy đến nhà cậu, mua một lúc sáu túi cháo ăn liền.Hoa trắng nhỏ nói, em sợ rằng anh không đến, nếu em chết đi, em chỉ muốn gặp anh lần cuối.Khưu Thiên đau lòng quá đỗi, thế là anh quyết định đưa Hoa trắng nhỏ đến nhà mình để tiện chăm sóc.Rồi họ lại ở bên nhau.Thời gian họ rời xa nhau chỉ có một tháng.Không lãng mạn như những câu chuyện khác đúng không.Ừ thì, đây là một câu chuyện có thật mà.Lâm Nhược Thần không phải là không yêu Khưu Thiên. Cậu trốn tránh anh, đơn giản vì anh đã làm cậu rung động.Cậu nói, em chỉ có ba phương án, một là sống một mình đến hết đời, hai là sống một mình đến hết đời và làm bạn với anh, ba là sống với anh hết đời, anh không giận em khi để anh ở vị trí thứ ba ư?Khưu Thiên chỉ ôm cậu rồi nói, giận em làm gì, dù sao trong thế giới của em cũng chỉ có anh và em, vị thứ mấy mà chẳng được.Những người bạn trai trước của Khưu Thiên nói, anh là túi LV sang trọng, họ có để dành tiền cũng chẳng mua nổi, anh cũng là căn phòng cao cấp nhất trong khách sạn năm sao, họ ở bên trong không quen, cảm thấy mình không xứng với chỗ này.Thế nhưng Khưu Thiên nói, ây dà, anh chỉ là cái túi nilon tiện lợi, là căn phòng tập thể mà thôi.Chân ái của anh, dịu dàng của anh, chỉ dành cho Lâm Nhược Thần mà thôi.Tôi không ghét Lâm Nhược Thần, không hận cậu ích kỷ, chỉ trách sao cậu nỡ làm anh tổn thương, để chính cậu cũng không vui, trong cơn sốt mơ màng nói " nhớ anh ". Giây phút Khưu Thiên bật khóc vì quyết định rời xa cậu, anh tự hỏi, Lâm Nhược Thần, Lâm Nhược Thần, sao em không tiếc tôi, sao em không tiếc tôi, thật đáng tiếc.Nhưng cuối cùng Hoa trắng nhỏ cũng chọn ở bên anh. Hai năm sống độc thân, không phải là Lâm Nhược Thần không rung động với người khác, nhưng chỉ hai, ba ngày là hết veo, Khưu Thiên lại khác những người đó. Anh là " hàng thật " do chính cô em gái song sinh của cậu " kiểm định ", chính bản thân cậu cũng phải công nhận điều đó.Cậu yêu bản thân, nhưng cũng yêu Khưu Thiên, rốt cuộc Lâm Nhược Thần thỏa hiệp với chính mình. Thôi thì cứ bên anh đi, bởi nếu bỏ lỡ anh, nhất định sẽ hối tiếc. Cả cuộc đời này sẽ chẳng còn ai như anh đến bên cuộc đời cậu nữa đâu, dù là bạn bè, hay người yêu."Em còn nhớ lần đầu gặp nhau, em hỏi anh điều gì không? Rằng phải miêu tả biển cho một người chưa bao giờ nhìn thấy như thế nào""Để người đó thấy được tình yêu?" Lâm Nhược Thần khéo léo tránh khỏi bản mặt đòi hôn của Khưu Thiên."Đúng đúng đúng, để người đó nhìn thấy tình yêu, tốt nhất là yêu đương với người ta luôn," Khưu Thiên liều chết không tha, mặt càng xáp tới hơn, hai tay ngang nhiên thò vào trong quần áo cậu, thuần thục xoa nắn, "Vấn đề em hỏi, hiện tại anh không có cách nào trả lời, nhưng anh sẽ cho em thấy, chỉ cần em mãi đi theo anh, đợi đến ngày chúng ta già chết, lúc đó, em sẽ tự biết đáp án."Lâm Nhược Thần lặng người nhìn anh, chỉ một lát sau, nhào qua ôm lấy Khưu Thiên.

Xem thêm: Kathryn Bernardo Và Daniel Padilla Kết Hôn, Daniel Padilla

"Em yêu anh, mau mau về nhà pha chocolate nóng cho em."Lâm Nhược Thần, cuối cùng cậu cũng không nỡ xa anh.Khưu Thiên, cuối cùng anh cũng được hạnh phúc.*Note : Tất cả những trích đoạn in nghiêng và in nghiêng đậm đều thuộc về bản edit của Kise Rin.http://kazuchan1582.giaithuongtinhnguyen.vn.com/2014/02/ml-thu-vu-vi-luong.html